May là có người làm chứng cho bạn học Trương Tiểu Bàn của chúng ta.
- Vừa rồi lúc tan học ta đã nghe chính miệng Đường Kim nói qua. Muốn khiêu chiến với hắn thì phải đi tìm Trương Tiểu Bàn để báo danh.
- Ta cũng nghe được, lúc ấy Đường Kim đi tìm Tần Thủy Dao, vương tử bóng đá Trịnh Vân Hạo lớp chúng ta đã đến khiêu chiến Đường Kim nhưng Đường Kim lại yêu cầu hắn phải đi báo danh trước.
- Đúng vậy, ta còn nghe nói, phí báo danh thì Đường Kim được lấy 8 còn Trương Tiểu Bàn thì lấy 2.
Thấy mấy người này nói như thế thì có người liền tức giận:
- Ta kháo, chẳng trách tên Trương Tiểu Bàn này lại tích cực như vậy, thì ra là có thể kiếm tiền. Sau đó đã có người đề nghị:
- Theo ta nghĩ thì tất cả mọi người đừng đi báo danh! Đáng tiếc là lời đề nghị này của hắn không ai đáp lại, mà là bị liên hợp tấn công.
- Cậu không muốn cùng ăn tối với Tần Thủy Dao sao?
- Không muốn mới là lạ, trừ khi người này là nữ sinh.
- Kháo, nữ sinh cái mắm, lão tử là nam.
- Ta xem ra cậu không muốn để cho mọi người đi báo danh, cậu muốn một mình tới báo danh chứ gì?
- Nhất định là vậy, quá âm hiểm, chẳng khác nào lũ đế quốc Z. Tên ý kiến đáng thương này rất nhanh đã bị nước miếng nhấn chìm, sau đó lại có một người đưa ra ý kiến khác:
- Kỳ thật thì các cậu cũng không nên kích động như vậy, Tần Thủy Dao chỉ nói là ai có thể đánh bại được Đường Kim thì nàng liền mời người đó dùng cơm chứ nàng cũng không có nói là cùng ăn cơm với ai a. Sau đó, người này lại bị nhấn chìm trong bể nước miếng. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m
- Kháo, đừng chơi chữ nữa đi.
- Cậu nha, cậu cố ý để cho chúng ta mất tích cực đúng không?
- Đừng để ý đến hắn, tên tiểu tử này cũng giống với tên lúc nãy.
- Bất kể là có được cùng Tần Thủy Dao ăn tối hay không, dù sao thì cũng chỉ tốn có một trăm đồng mà thôi, nếu nhân cơ hội này được ăn tối với Tần Thủy Dao vậy thì vụ buôn bán này lời rồi.
- Đúng vậy, cũng chỉ có một trăm đồng phí báo danh mà thôi, ta chỉ muốn tát tên tiểu tử Đường Kim kia một phát, hắn đúng là không phải là người. Diễn đàn trong trường vô cùng sôi nổi mà lúc này trong phòng học lớp 10/4 thì Trương Tiểu Bàn lại tỏ ra vô cùng hứng phấn, có lẽ hắn đã thấy được một số tiền lớn đang đập vào mặt của hắn.************Trong quán thịt dê, thịt dê trên bàn đã bị Đường Kim tiêu diệt sạch một nửa, lúc này đây hắn còn muốn ăn thêm 10 khay thức ăn chay nữa, mặc dù hắn không thịt không vui, nhưng cũng không hoàn toàn kiêng cữ. Đang lúc Đường Kim ăn uống thì đột nhiên sau lưng vang lên tiếng nói:
- Đường Kim, lão Đại của tao muốn gặp mày. Đường Kim hơi không vui quay đầu lại thì thấy phía sau là hai tên thanh niên lúc sáng cùng đi với Vương Man Tử
- tiểu Thất và tiểu Bát.
- Tay của các anh đã lành rồi a? Đường Kim có chút ngạc nhiên, sau đó nhìn vào sợi dây chuyền vàng mới tinh trên cổ của tiểu Thất, càng tỏ ra ngạc nhiên:
- Sợi dây chuyền trên cổ của anh rất là nhiều vàng a. Theo bản năng tiểu Thất lui lại phía sau một bước, dường như hắn sợ Đường Kim sẽ nhắm vào sợi dây chuyền của hắn, đương nhiên là hắn càng sợ Đường Kim sẽ lại bẻ trật khớp cánh tay mình.
- Đường Kim, chúng ta không phải đến đây để gây sự, lão Đại của ta có chuyện muốn nói với cậu. Tiểu Bát mở miệng nói. Đường Kim múc vài miếng thịt dê từ trong nồi lẩu ra bỏ vào miệng, nhai vài cái rồi nuốt xuống, sau đó không nhanh không chậm nói:
- Nếu là lão Đại của các anh muốn tìm tôi vậy thì hãy bảo hắn đến đây gặp tôi.
- Thân thể của lão Đại chúng ta có chút bất tiện, không có cách nào ra khỏi cửa. Tiểu Bát giải thích Cũng không phải là tiểu Bát muốn ăn nói khép nép với Đường Kim, nhưng mà trước khi đến đây thì lão Đại đã nói rằng nhất định bọn hắn phải mời Đường Kim đến. Nếu hai người bọn hắn không làm tốt chuyện này thì không thể nào báo cáo kết quả công tác được.
- Chân không bị đánh gãy, thế thì tại sao hắn lại không đến đây được? Đường Kim lẩm bẩm lầu bầu, nói:
- Ngô, xem ra thì lão Đại của các anh cũng có chút kỳ quái, như thế khiến lòng hiếu kỳ của tôi tăng lên. Lòng hiếu kỳ của tôi tương đối mạnh.
- Nói như vậy thì cậu đã đồng ý đến gặp lão Đại của chúng tôi sao? Tiểu Bát nghe Đường Kim nói những lời như thế này thì nhẹ nhàng thở ra.
- Muốn tôi đi gặp lão Đại của các anh cũng được. Bất quá, các anh phải đáp ứng mấy điều kiện của tôi. Bộ dạng của Đường Kim tỏ ra uể oải, nói:
- Đầu tiên là bữa ăn này do các anh trả tiền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!