- Cứ nói cả 2 đi. Đường Kim thuận miệng nói.
- Tin xấu là cô Tô nói rằng sau khi tan học thì cậu đến văn phòng để gặp cô ấy. Còn tin tốt chính là khi tiết 1 vừa mới kết thúc thì Tần Thủy Dao đã đến tìm cậu. Vẻ mặt Trương Tiểu Bàn hâm mộ nhìn vào Đường Kim, hiển nhiên không phải là hắn hâm mộ Đường Kim được cô Tô hẹn gặp, mà hắn hâm mộ Đường Kim được Tần Thủy Dao tìm.
- Tần Thủy Dao đến tìm tôi ư?
Đường Kim thật sự có chút ngạc nhiên, hắn đang chuẩn bị đi tìm nàng thì không nghĩ rằng Tần Thủy Dao lại chủ động tìm hắn trước.
- Đúng a, nàng nói là có chuyện muốn nói với cậu. Vẻ mặt của Trương Tiểu Bàn tỏ ra hưng phấn:
- Đúng rồi, nàng nói với tôi rằng, đợi sau khi cậu về thì hãy đi tìm nàng.
- Haizzz, nàng có nói là tôi đi tìm nàng chỗ nào không? Đường Kim hỏi.
- Đương nhiên là tới lớp học của nàng rồi. Trương Tiểu Bàn không nghĩ ngợi là liền trả lời.
- Nàng ta học lớp nào? Đường Kim lại hỏi. Mặt Trương Tiểu Bàn nổi lên hắc tuyến:
- Ngay cả lớp học của Tần Thủy Dao mà cậu cũng không biết sao?
- Hôm qua tôi mới đến đây, không biết thì cũng đúng thôi, có gì đáng ngạc nhiên à? Đường Kim bình tĩnh trả lời.
- Được rồi, nàng học trên chúng ta một tầng, chính là phòng học đầu tiên của tầng trên đó. Trương Tiểu Bàn tỏ ra hữu khí vô lực. Thật sự là không có thiên lý a, tên tiểu tử này tại sao có thể trở thành hôn phu của Tần Thủy Dao đây?
- Như vậy a, đợi sau khi tan học thì tôi sẽ đến tìm nàng. Đường Kim cũng không thấy vội, cứ từ từ thôi.
- Sau khi tan học thì cậu còn phải đến văn phòng gặp cô Tô đó. Trương Tiểu Bàn vội vàng nhắc nhở hắn.
- Không đi. Đường Kim thẳng thắn nói. Trương Tiểu Bàn ngẩn người ra một lát sau đó hướng Đường Kim giơ ngón tay cái lên:
- Cậu rất ngưu.
- Đi học mới có 2 ngày mà cậu lại nghỉ học 2 tiết, cậu cứ chờ mà bị đuổi đi. Lúc này Lưu Hiểu Yến liền xoay người xuống, ra bộ vui sướng khi nhìn thấy tên gia hỏa Đường Kim gặp họa.
- Mượn lời của bạn một chút, mình đang ước gì bị đuổi đây này. Đường Kim cũng chẳng thèm để ý đến Lưu Hiểu Yến. Dừng một chút, Đường Kim còn nói thêm:
- Đúng rồi, việc kia thì mình xin cảm ơn bạn đã giúp mình mách lẻo với cô Tô nhé, nếu sau khi mỗi lần học tiết Anh Văn mà bạn giúp mình mách lẻo với cô Tô thì mình lại càng cảm ơn bạn.
- Cậu…Lưu Hiểu Yến vô cùng buồn bực, tâm tình vui sướng nửa ngày của nàng đã bị phá hủy. Nàng đã giúp cho tên lưu manh Đường Kim này sao? Buồn bực thì buồn bực, Lưu Hiểu Yến cũng đành bó tay với Đường Kim này. Nàng chỉ đành phải xoay người lên, rồi lấy sách ra đọc.
- Nói này anh bạn, bây giờ thì cậu đã trở thành người nổi tiếng rồi đó. Trương Tiểu Bàn đưa điện thoại của mình đến trước mặt Đường Kim:
- Cậu xem bài post này nè " Giáo viên gặp học sinh lưu manh", điểm đánh giá đã lên tới ngàn sao rồi.
- Haizzz, là cô Tô nổi tiếng mới đúng. Đường Kim nhìn vào bài post, sau đó liền mở miệng phủ nhận, lập tức lộ ra bộ dạng tiếc hận:
- Trương Tiểu Bàn, cậu có cảm thấy…có phải cậu thấy được vấn đề lớn nhất của cô Tô, chính là váy của nàng quá dài không?
- Đúng vậy, mình cũng thấy rằng váy của cô Tô hơi dài quá mức mức quy định, hơn nữa tất cũng chưa lộ ra ngoài. Mình cảm thấy ít nhất cũng phải lộ đùi ra chứ…Lần này thì Trương Tiểu Bàn lại tỏ ra tán thành.
- Hai tên lưu manh. Lưu Hiểu Yến ngồi ở phía trước cũng không quay đầu lại, nàng thấp giọng mắng một câu. Lần này thì Đường Kim và Trương Tiểu Bàn cũng không hiểu vì sao Lưu Hiểu Yến nói bọn hắn là lưu manh. Dù sao thì Lưu Hiểu Yến cũng không phải là mỹ nữ, Đường Kim không có hứng thú tranh cãi cùng nàng.
- Xem ra, có đề nghị của cậu rồi thì sau này những giáo viên dạy Anh Văn sẽ không nói Boys and girls nữa, mình thấy tiết Anh văn ngày mai cô Tô cũng không dám nói vậy nữa. Trương Tiểu Bàn nhìn vào bài post ở trên mạng, nói. Đường Kim liền nhất thời cảm khái, hắn đứng lên:
- Đề nghị này, thật là quá biến thái rồi.
- Ách, sao mà biến thái rồi. Trương Tiểu Bàn có chút mê hoặc.
- Điều này mà không biến thái sao? Đường Kim ra bộ kinh sợ nhìn vào Trương Tiểu Bàn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!