Tôi cúp máy.
Rồi bất lực nhìn Cố Tranh.
Hắn tránh ánh mắt tôi.
"Em đánh nhầm người rồi."
"Em đánh đúng người tốt duy nhất."
"Xin lỗi, em tưởng đó là chủ nhân anh nói."
Tôi bật cười.
"Đó là chú biến hình em nói hồi nhỏ."
Cố Tranh cũng có chút ngượng.
Tôi giữ mặt hắn lại, nghiêm túc nói.
"Cố Tranh, anh chưa từng có chủ nhân, anh chỉ bán mạng cho Sở Việt."
"Chuyện của em anh có thể giải thích với hắn."
"Nhưng hắn sẽ không tha cho anh, anh đã lún quá sâu, em ở bên anh sẽ hủy cả sự nghiệp, em hiểu không?"
"Em không quan tâm."
Tôi vỗ lên đầu hắn một cái.
"Anh nuôi em lớn để em có cuộc sống tốt hơn, không phải để em cùng anh chìm xuống."
"Em muốn chìm cùng anh."
Hắn ôm chặt tôi, hít sâu.
"Em muốn chọc anh tức chết đúng không."
Giọng tôi run lên.
Nhưng hắn lại lấy ra một tờ giấy đưa trước mặt tôi.
Tôi nhìn thấy chữ trên đó thì đứng hình.
Lệnh bắt giữ.
Cố Tranh cười nịnh, hôn tôi.
"Trên giao nhiệm vụ bắt Sở Việt, em được điều phối hỗ trợ, không phải nghỉ học."
Lần nữa gặp Sở Việt.
Hắn bị áp giải lên xe cảnh sát, nửa sống nửa chết.
Từ xa, hắn nhìn thấy tôi.
Tôi đang ở trong lòng Cố Tranh.
Tôi chỉ là con kiến, bị cuốn theo mà không có lựa chọn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!