Tôi vội bịt miệng hắn lại khi hắn còn đang định cắn tôi.
"Anh chưa từng muốn làm hại em, hôm qua anh không biết đó là em."
Đôi mắt đen kịt của hắn nhìn chằm chằm vào tôi, tay siết chặt đến mức tôi đau nhói.
Trước mắt tôi bắt đầu mờ đi.
"Sau này anh sẽ giải thích rõ với em, nhưng bây giờ anh phải quay về báo cáo."
"Về đâu, báo cáo với ai?"
Giọng Cố Tranh lập tức lạnh xuống.
"Thẩm Mạch, nhiều năm nay rốt cuộc anh đã làm gì sau lưng em?"
"Cố Tranh, anh không thể ở bên em, anh sẽ hủy hoại em."
Cảm giác nóng rực trong người khiến tôi khó chịu đến phát điên.
Tôi thèm khát mùi hương thông lạnh của hắn để bình tĩnh lại.
Nhưng thứ đó với tôi chẳng khác gì uống thuốc độc.
"Cố Tranh, em chỉ hứng thú với anh thôi, chơi đùa một chút là đủ rồi, em không thể kết hôn với anh."
"Chơi đùa?"
Trán hắn nổi gân xanh, hơi thở nặng nề, tay bóp chặt sau gáy tôi.
Cảm giác như đang bị trừng phạt, ma sát mạnh đến mức tôi không chịu nổi.
Không biết do rối loạn hay gì, tôi gần như không chịu được chút đau nào.
Tôi ngẩng đầu lên, không kiềm được mà thổn thức.
Còn hắn thì sững người.
"Cố Tranh, anh trai là người xấu, không thể ở bên em cả đời đâu."
Tôi bị hắn ôm thẳng vào bệnh viện.
Cả người co rút, run không kiểm soát.
"Thẩm Mạch, vậy ra vốn dĩ anh nên là Omega?"
Tôi gật đầu.
Trên đường đi, tôi đã nói hết tất cả, những gì nên nói hay không nên nói đều nói sạch.
Lời bác sĩ vẫn còn vang bên tai.
"Đứa trẻ này tự tiêm bao nhiêu loại thuốc chuyển hóa từ chợ đen vậy?"
"Thứ này chỉ là chuyển hóa giả, sẽ gây hại rất lớn cho cơ thể."
"Giả?"
Tôi ngơ ngác nhìn bác sĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!