Ngay cả lần bị truy sát trước đây cũng không bằng.
Tôi dụi mắt thì thấy Cố Tranh đang co lại trong góc khóc.
Quả nhiên vẫn là đứa hay khóc từ nhỏ.
Lớn rồi cũng không thay đổi.
"Cố Tranh."
Cậu không trả lời.
Tôi đi lại gần.
Nhẫn trên tay tôi bị cậu cắn đầy dấu răng.
Đủ thấy sự chiếm hữu của cậu kinh khủng đến mức nào.
"Đừng khóc nữa, ngoan."
Cậu ôm lấy tôi, thút thít.
Tôi lại nhớ tiếng cậu tối qua, hơi mất tự nhiên.
Không đẩy ra.
"Anh… giết em đi."
"Nói linh tinh gì vậy."
Tôi nhíu mày.
"Ngay cả vợ mình cũng không đánh dấu được, em là gì chứ…"
Tôi hơi chột dạ.
"Không trách em, tuyến thể anh có vấn đề thôi."
Cậu nhìn tôi tháo nhẫn ra, ánh mắt hơi động.
"Anh làm gì vậy?"
Tôi đưa lại nhẫn cho cậu.
"Cố Tranh, em nói rồi, không đánh dấu được thì buông đi."
Cậu nhìn nhẫn, giọng khó đoán.
"Anh định đi tìm người kia sao?"
Tôi đâu có người kia.
Nhưng giải thích cũng phiền.
Tôi gật đại.
"Hắn đối tốt với anh không?"
Tốt cái nỗi gì, tôi lạnh cả sống lưng luôn. Nhưng vẫn cố gật đầu cho qua chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!