Chương 4: (Vô Đề)

Tôi quay lại quán rượu cũ nơi vẫn hay làm việc thêm.

Chủ quán là một Alpha cấp A, đồng thời cũng là tay chân quan trọng của Sở Việt.

Tôi hỏi.

"Đối phương là tổ chức gì?"

Hắn đáp tỉnh bơ.

"Chỉ có một thằng nhóc thôi."

Tôi sững lại.

"Cái gì?"

Một mình đánh hơn chục người trong quán rượu?

Ít nhất cũng phải là Alpha cấp SSS mới làm nổi chuyện đó.

Nhưng khu vực này vốn là địa bàn của Sở Việt.

Từ trước đến giờ chưa từng xuất hiện nhân vật cấp độ đó.

Vậy khả năng cao là người của phe đối địch tới quấy rối.

Nếu tôi phải đối phó kiểu này thì gần như không có cửa thắng.

Nếu Sở Việt biết mà vẫn đưa tôi tới đây.

Vậy mục tiêu của hắn vốn không phải giải quyết người kia.

Mà là mượn tay người đó để giết tôi.

Dù sao tôi đi theo hắn quá lâu, biết quá nhiều chuyện.

Tôi cắn răng, gửi cho Cố Tranh một tin nhắn.

Lần đầu tôi dùng giọng điệu hạ mình như vậy.

Cố Tranh, về nhà đi được không, đừng giận dỗi với tôi nữa?

Chỉ cần cậu không làm chuyện hại người, tôi cái gì cũng có thể đồng ý.

Thời gian không cho phép tôi chậm rãi đi tìm Cố Tranh.

Trước khi làm nhiệm vụ.

Tôi nhất định phải khiến Cố Tranh giải quyết xong khúc mắc.

Lần này Cố Tranh cuối cùng cũng trả lời.

Anh lừa tôi.

Tôi thở dài, gửi lại một tấm ảnh cổ áo hơi mở.

Cậu không phải muốn đánh dấu sao?

Tôi cho cậu thử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!