Chương 2: (Vô Đề)

Nhưng nghe chính miệng tôi thừa nhận, với cậu vẫn là cú sốc khó chấp nhận.

"Ừ, đánh dấu vĩnh viễn, rất nhiều lần."

Tôi nói nhẹ tênh, nhưng tim lại đau như bị bóp nát.

"Cho nên Cố Tranh, chúng ta không thể ở bên nhau, em đi tìm Omega khác tốt hơn đi, đừng là tôi."

"Tuyến thể của tôi đã tổn thương, cơ thể cũng không sạch, em không thể đánh dấu."

Dù dùng lý do nào cũng được.

Cố Tranh vốn cố chấp, lại mang kiểu lệ thuộc b*nh h**n với tôi.

Nếu tôi là Alpha thật, cũng không khiến cậu ấy từ bỏ được.

Nhưng nếu nói tôi đã bị người khác đánh dấu, có lẽ sẽ khiến cậu ấy ghét tôi và buông tay.

Tôi đã dính quá nhiều chuyện với đám xã hội đen.

Trên tay đầy máu.

Dù sao cũng không còn sạch sẽ gì nữa.

Cố Tranh là học viên ưu tú của học viện quân sự.

Tương lai của cậu rất rộng.

Còn tôi chỉ là thứ sống trong bóng tối.

Một ngày nào đó, cậu ấy sẽ tự tay quét sạch những thứ như tôi.

Thậm chí tôi còn mong cậu ấy là người kết liễu tôi.

Để tôi trở thành chiến công đầu tiên của cậu ấy.

Tôi nhìn chằm chằm Cố Tranh trước mặt, ánh mắt nặng sát khí.

Dù bây giờ cậu hơi phản nghịch, không dễ quản.

Nhưng việc cậu có thể nói ra những lời sỉ nhục tôi như vậy, chứng tỏ cậu đã thật sự chán ghét tôi.

"Tự cậu cũng thấy tôi bẩn đúng không."

Tôi cười khổ.

Cậu như bị câu nói này k*ch th*ch.

Bàn tay siết chặt cổ tay tôi, kéo mạnh ép lên bàn.

Tôi đau đến mức nhăn mặt.

"Buông ra… cậu cút đi cho tôi!"

Sắc mặt cậu âm trầm đến đáng sợ, không để ý tôi phản kháng, một tay đã kéo thắt lưng tôi.

"Tôi đã nói rồi, cơ thể tôi rất mạnh, có thể đánh dấu lại."

Cậu cười như đang giấu dao trong mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!