Chương 56: Hắc Ngọc Linh (p4)

Trịnh Nhật Thanh được bọn họ đưa vào một căn phòng khiến cho nàng vô cùng ngỡ ngàng. Bọn họ đưa nàng đến bên trong căn phòng chứa toàn người mặc đồ vest đen tay chân thì xăm trổ đầy mình có một vài người thì ăn mặc chẳng khác gì cái lũ trẻ trâu bay lắc cả. Nàng cũng không biết sao bọn họ lại đưa mình đến đây, hay họ đang tính bắt cóc cô rồi bắt cô làm chuyện phạm pháp gì đó.

Vũ Phong ngẩng đầu lên nhìn qua nàng một cái rồi quay sang nhìn bọn đàn em của mình với một ánh mắt khó hiểu kèm theo đó có chút tức giận.

"Con mẹ nó đầu mày có vấn đề rồi phải không tao nói mày đi đến đón bác sĩ Mỹ Lâm rồi cơ mà mày không đi đón mày đưa ai về đây thế hả. Mày có biết bây giờ là lúc nào rồi không."

Vũ Phong tức giận mà đạp thẳng vào bụng tên đàn em đã đưa nàng đến đây. Khiến cho hắn không giữ thăng bằng được mà ngã nhào xuống đất. Hành động của anh làm cô giật hết cả mình nhưng vẫn không nói câu nào. Tên đàn em kia cũng không dám than trách câu nào mà chỉ lọ mọ đứng dậy khỏi mặt đất.

"Em biết chứ anh Phong nhưng bây giờ nguy cấp quá rồi em sợ nếu đi đón chị Mỹ Lâm thì sẽ không kịp mất nên em mới đem cô ta tới đây bởi vì cô ta cũng là bác sĩ"

Nghe thấy tên đàn em của mình nói vậy thì lửa giận của anh cũng đã giảm bớt đi một chút, Vũ Phong quay sang nhin thẳng vào mắt cô.

"Cô cũng là bác sĩ sao"

Trịnh Nhất Thanh không nói câu nào chỉ nhẹ gật đầu một cái. Thấy sự chắc chắn của nàng nên anh lập tức đi lại kéo cô đến bên giường.

"Cô mau cứu em ấy đi, nếu mà con bé có mệnh hệ gì thì cái mạng nhỏ của cô cũng đừng hòng mà giữ được. "

Anh vừa nói vừa rút khẩu súng được mình cài ở đằng sau thắt lưng ra chỉ thẳng vào đầu của nàng. Hành động này của anh làm tim cô dựng đứng lên như muốn nhảy cả ra ngoài. Tuy là sợ nhưng lí trí của nàng lại không cho phép nỗi sợ hãi của mình được bộc lộ ra ngoài để cho người khác có thể nhìn thấy.

"V...ũ... Vũ Phong... anh bỏ... súng xuống..."

Một giọng nói yếu ớt được phát ra từ người nằm dưới giường kia. Giọng nói vô cùng dễ nghe khiến cho nàng có cảm giác như mình đã nghe thấy ở đâu đó rồi nhưng bây giờ nàng lại không nhớ được rằng mình đã nghe thấy ở đâu. Vũ Phong thấy cô đã tỉnh dậy thì vội ném khẩu súng cho tên đàn em phía sau mình rồi chạy lại chỗ cô.

"Ngọc Linh em tỉnh dậy rồi sao"

"Ừmm... Vẫn chưa chết được đâu"

Hắc Ngọc Linh cựa nhẹ cơ thể mình khiến cho vết thương ở eo cô chảy máu nhiều hơn. Trịnh Nhật Thanh thấy tình huống không được ổn cho lắm thì lập tức chạy lại ngồi bên giường.

"TẤT CẢ ĐI RA BÊN NGOÀI KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÔI KHÔNG AI ĐƯỢC VÀO"

Bọn đàn em nghe thấy nàng nói vậy thì lưỡng lự không biết có nên đi ra hay là không.

"Chúng mày bị điếc rồi à tất cả đi ra ngoài cho tao"

Vũ Phong quát bọn đàn em của mình một câu rồi thì cũng đi ra bên ngoài, mấy tên kia thấy anh đã đi ra ngoài thì cũng đi ra theo chỉ để lại cô và nàng ở bên trong căm phòng. Nàng lấy ra một đôi găng tay mới đeo vào tay của mình.

"Ở đây tôi không có thuốc gây tê cô chịu đau được không"

Nàng có thể đem đầy đủ dụng cụ phẫu thuật nhưng thuốc gây tê thì lại không hề đem sợ rằng cô sẽ không chịu nổi được đau.

"Cô... làm nhanh... đi"

Thấy cô bảo vậy thì nàng cũng bắt tay vào công việc của mình.

Kéo chiếc áo sơ mi đã bị nhuộm đỏ bởi máu của cô lên nàng dùng oxi già để rửa qua miệng của vết thương sau đó dùng một con dao mổ rạch một đường nhỏ ở bên trên miệng vết thương làm cho máu chảy ra càng nhiều hơn chiếc giường trắng tinh giờ đây bị những vết máu loang lổ khắp giường nhuộm thành một mầu đỏ đến chói mắt. Nàng cũng nhanh chóng dùng nhíp gắp viên đạn ra khỏi cơ thể của cô rồi nhanh chóng dùng kim để khâu lại miệng của vết thương.

Mọi thao tác của cô vô cùng nhanh và thành thạo nên chỉ mất một lúc để khâu xong vết thương. Nàng dùng bông dán lên vết thương tiếp đó là dùng băng để quấn quanh eo của cô.

Sau khi xong thì người kia cũng đã ngủ từ bao giờ rồi. Xử lý xong vết thương nàng cũng phải thấy kinh ngạc với người này, từ đầu đến cuối quá trình cô không kêu lên bất cứ một tiếng nào dù là nhỏ nhất cũng không hề có. Nàng từng thực hiện rất nhiều ca phẫu thuật nhưng người cứng cỏi lắm thì cũng vẫn phải kêu lên vài tiếng đấy là chưa nói đến họ có dùng đến thuốc tê còn cô thì không kêu một tiếng nào chỉ gồng mình lên chịu những đường dao mũi kim mà nàng trực tiếp đâm vào người cô.

Tới khi nàng làm xong thì người kia cũng ngủ mất. Tấm lưng của cô thì ướt đẫm mồ hôi dính vào cả áo.

Mọi người vẫn đứng ở bên ngoài lo lắng không ai dám rời đi dù chỉ một bước. Tới khi nàng ra khỏi phòng nói cô không sao thì mọi người mới bớt đi sự lo lắng.

"Bây giờ bệnh nhân đã không sao rồi nhưng vì thiếu máu nên đã ngủ. Giờ tôi cần người đi lấy hai túi máu thuộc nhóm của bệnh nhân và vài người đem cô ấy sang phòng khác."

"Được tôi biết rồi"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!