Chương 42: (Vô Đề)

"Được rồi mọi việc ở công ty cứ giao hết cho Ngọc Linh đi có gì giải quyết sau"

Hắc Vân đang ngồi trong văn phòng làm việc của mình và đang giao phó việc cho Vũ phong hai người đang bàn chuyện thì ngoài cửa Tố Như xông vào bên trong dưới sự ngăn cản của thư ký.

"Xin lỗi chủ tịch tôi không ngăn được cô ấy"

"Được rồi cô ra ngoài đi"

"Dạ"

Cô thư ký cúi đầu rồi đi ra ngoài không quên khép cánh cửa lại. Hắc Vân tháo cặp kính dày đặc trên mặt mình xuống để nó ở dưới bàn đứng dậy rồi đi lại chỗ của Tố Như.

"Em tới tìm chị có chuyện gì gấp hay sao mà xông thẳng vào đây không thông báo vậy vợ."

"Chính chị là người gϊếŧ chết ba em phải không, hãy nói với em đó không phải là sự thật đi"

Gương mặt cô u buồn nhìn nàng trong ánh mắt tràn đầy những phiền muộn lo âu đôi mắt cô thì đầy áp sự đau thương. Tố Như nhìn nàng tha thiết cầu mong cho điều đó là không phải đột nhiên tim nàng nhói lên một trận đau đớn đến vô cùng. Hắc Vân hít lấy một ngụ khí lực vào trong lồng ngực mình rồi lạnh lùng nói với Tố Như.

"Đúng là do chị đã bắt chết ông ta. Hazz không ngờ em lại biết sớm đến như vậy."

"Nhưng... nhưng tại sao chứ, ông ấy là ba của em mà tại sao... tại sao chị lại..."

Tố Như nghe những lời Hắc Vân nói ra mà như sét đánh ngang tai làm cô bàng hoàng không tin đó là sự thật. Hắc Vân nắm lấy tay cô kéo sát cô lại gần mình.

"Bởi vì ông ta dám ngăn cản tôi tới với em. Tất cả những ai dám ngăn cản tôi đều phải chết."

Hắc Vân cố gằn giọng lên để lời nói của mình thêm cay độc và quả thật điều này đã thành công. Tố Như chẳng ngần ngại gì thẳng một cái tát vào mặt Hắc Vân.

*chát*

"Lão đại"

Cái tát vang vọng lên khắp cả căn phòng Vũ Phong đứng đó mà hai mắt mở to ra chứng kiến cái tát giáng trời đó. Hắc Vân biết trước thể nào cũng thế nên cũng không có ngạc nhiên là mấy. Còn Tố Như sau khi tát nàng xong thì nước mắt không cầm được mà chảy ra ngoài, chứng kiến người con gái mà mình yêu phải khóc tim nàng đau đớn vô cùng chỉ muốn ôm chặt lấy cô nhưng mà lần này lý trí lại thắng được con tim nên không cho phép nàng làm điều đó.

"Tôi hận chị"

Nàng nói rồi ôm mặt đầy nước mắt chạy ra bên ngoài. Sau khi cánh cửa vừa được đóng lại là thì Hắc Vân lập tức đôi chân vô lực khụy xuốngmay nàng bám được vào ghế nên không bị ngã xuống đất. Vũ Phong hoảng sợ chạy ngay đến chỗ nàng.

"Lão đại ngài không sao chứ"

Hắc Vân không nói gì chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, "tôi hận chị" lời nói của cô cứ vang lên trong đầu nàng không dứt. Nếu mà cô không rời đi sớm thì sợ rằng nàng không trụ được lâu nữa mất.

"Tại sao ngài lại không nói sự thật cho chị dâu biết là ngài không gϊếŧ chết cha cô ấy"

"Nói rồi để làm gì cơ chứ, sai lầm ngay từ đầu mối quan hệ này đã là một sai lầm không đáng có."

"Hai người yêu nhau đến như vậy cơ mà"

"Hai người yêu nhau thì sao chứ. Cuối cùng vẫn không thể ở bên nhau được"

Trên mặt nàng xuất hiện nụ hôn đau khổ đến thấu tận tâm gan. Hắc Vân cố gắng đứng thẳng người dậy.

"Mày đi điều tra xem kẻ nào đã gϊếŧ chết ông ta và đổ tội cho tao, làm trong âm thầm thôi đừng có để Tố Như biết tao không phải là kẻ gϊếŧ chết cha em ấy"

"Nhưng tại sao chứ, nếu vậy chị dâu sẽ hận ngài lắm đấy"

"Không sao cả cứ để cho em ấy hận. Làm vậy em ấy mới không cảm thấy đau khổ thêm vì tao"

"Em biết rồi em đi điều tra ngay"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!