Chương 39: (Vô Đề)

Hắc Vân cùng Tố Như đang ôm nhau ngủ sau trận ái tình đêm qua, hai người đang say giấc nồng thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên đánh thức nàng. Hắc Vân mệt mỏi vươn tay ra để với lấy nó áp vào tai để nghe.

"Có chuyện gì thì nói đi"

Nàng đang rất mệt mỏi và bực bội vì bị phá giấc ngủ, giọng nàng còn chút ngáy ngủ.

"Lão đại đã có thông tin về người đàn ông đó".

Nàng vừa nghe thấy vậy liền lập tức tỉnh hẳn. Hắc Vân nhẹ nhàng ngồi dậy để tránh làm cô tỉnh giấc rồi cầm chiếc áo mặc sau khi tắm đi ra xa để không làm ồn đến cô.

"Có thông tin gì rồi"

"Theo nguồn tin bọn em thu thập được thì ông ta hiện nay đang ở trong nước, nhưng  vẫn chưa tìm thấy địa chỉ cụ thể của ông ta ở đâu hết "

"Dù phải lật tung cái đất nước này lên cũng phải tìm ta ông ta cho tao"

"Dạ rõ"

Nói xong nàng tắt mắy lại ghế ngồi, nàng châm lấy điếu thuốc ngồi dựa vào ghế hút. Làn khói trắng từ miệng nàng thả ra nhẹ nhàng bay lên bên trong căn phòng. Nàng đang ngồi hút thuốc thì  một vòng tay từ đằng sau ôm lấy cổ nàng.

"Vân chị đang nghĩ gì sao"

"Em dậy rồi à, sao không ngủ thêm lúc nữa"

Nàng cầm lấy đôi tay nhỏ bé của cô hôn lên mu bàn tay cô.

"Chị không sao hết vợ"

"Nhưng chỉ có khi nào chị đang bận suy nghĩ chuyện gì đó quan trọng thì chị mới dùng đến thuốc"

"Không có chuyện gì đâu mà"

Tố Như cầm lấy tay nàng đưa điếu thuốc xuống tàn gạt, cô đặt lên môi nàng một nụ hôn sâu. Tố Như mút nhẹ lấy môi nàng đưa lưỡi mình với lưỡi nàng quấn lấy nhau, nụ hôn kéo dài  trong vài phút rồi rời ra.

"Cái này làm chị thấy thoải mái hơn là thuốc đấy"

Hắc Vân kéo cô ra đằng trước rồi ôm lấy cơ thể cô vào lòng.

"Nay em rảnh không"

"Chắc là có, nhưng sao vậy"

"Chị muốn đưa em tới gặp người này"

"Nhưng là ai mới được"

"Bí mật"

Hăc Vân làm ra vẻ thần bí khiến cô vô cùng tò mò không biết nàng dắt mình tới đâu.

"Mà em tính quyến rũ chị hay sao"

"Làm gì có, em đã làm gì đâu"

"Ừ em có làm gì đâu em chỉ không mặc gì trước mặt chị thôi"

Hắc Vân nói cô mới để ý mình thực sự không có mặc gì trên người, nãy ngủ dậy thấy nàng ngồi đây nên cô tới mà quên mất không mặc gì. Lúc này cô ngượng đỏ cả mặt, cô đang ngồi ngượng ngùng trong lòng nàng thì bỗng thấy cổ mình nhột nhột. Môi nàng đặt lên vai cô những nụ hôn chạm nhè nhẹ, tay phải nàng thì mon men lên ngực cô xoa bóp đều đặn.

"Ư... Vân... Vân dừng...ư... đi mà..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!