Hắc Vân đi thẳng đến nhà vệ sinh của nhà hàng tới gần bồn rửa tay mở lên dùng tay hất nước lên mặt mình. Nhưng sắc mặt nàng vẫn không tốt lên được một tí nào, trên đường tới nhà vệ sinh không ai thấy nàng mà không khép mình lại run sợ vì không khí xung quanh nàng đều bao phủ bởi một màu đen kịt. Tố Như chạy đuổi theo nàng tới tận đây nên hơi thở cũng có chút gấp gáp.
"Vân chị sao vậy. Chị thấy không khoẻ ở đâu à"
Hắc Vân im lặng một chút rồi quay lại đối diện với cô, trên môi nở nụ cười rực rỡ.
"Chị không sao hết em không phải lo quay lại với tên kia đi"
Từng câu từng chữ nàng nói ra đều rất nặng nề làm cô thấy hơi chột dạ. Nếu nàng bình thường thì không sao nhưng khi có cái biển hiện này chắc chắn là sẽ có chuyện lớn xảy ra.
"Nhưng sắc mặt chị rất kém không có chuyện gì thật chứ". Cô lo lắng đi tới gần nàng đưa bàn tay nhỏ bé lên trán nàng để kiểm tra nhưng chưa được gì thì đã bị nàng tránh né.
"Ừ không sao hết, em lo cho người bạn này làm gì đi lại quan tâm tên đồng nghiệp kia đi"
Nàng lướt qua người cô như một cơn gió tới chỗ cửa ra vào nhưng bị cô níu lại.
"Chị giận à, em xin lỗi sau sẽ không giới thiệu vậy nữa đâu. Tha lỗi cho em nha"
Nàng nhìn cô một hồi lâu không nói gì cô thì làm mặt đáng thương nhìn nàng. Đột nhiên mặt nàng lộ ra nụ cười hết sức là đen tối làm cô càng thấy lo hơn.
"Em muốn chị hết giận sao."
Tố Như nghe vậy gật đầu lia lịa. Nàng cười khểnh đẩy cô áp với cánh cửa ra vào, dùng hai tay chống lên cánh cửa đó.
"Vậy phải xem thái độ em ra sao rồi"
Vừa dứt lời nàng đã đặt lên môi cô một nụ hôn sâu, lưỡi nàng liên tục tấn công vào bên trong khoang miệng cô lần tìm chiếc lưỡi nhỏ của cô mà quấn mút lấy. Chỉ một nụ hôn thôi cũng làm cô cảm thấy đuối sức, chưa lần nào hôn mà nàng để cho cô được chiếm ưu thế cả toàn làm cô bị động không làm được gì. Sau khi chấm dứt nụ hôn đó nàng chuyển xuống phía bên dưới.
Hắc Vân ngồi hẳn xuống dưới bàn tay thon dài dễ dàng đi vào bên trong chiếc váy kéo chiếc qυầи ɭóŧ mầu trắng tinh ra khỏi vị trí của nó rơi thẳng xuống phần bắp chân. Chiếc quân lót rời khỏi mang theo một sợi chỉ bạc mỏng manh.
"Vợ yêu! Em hư thật đấy. Phải phạt em sao đây."
Nói rồi nàng chui đầu vào bên trong chiếc váy ngắn làm của cô. Chiếc lưỡi của nàng bắt đầu hoạt động chạm vào "cô gái nhỏ" Của cô khiến cho toàn thân cô run rẩy vô lực. Nàng cọ xát mạnh vào hạt đậu nhỏ làm giọng cô không chịu nổi nữa mà phải rên lên thành tiếng.
"Ahh... Vân... ư ư... về nhà... ah... rồ... i rồi làm được không...ư... Ở đây lỡ... ahh... có ai... nghe thấy mất... ưmm"
Tố Như cố gắng nói ra một cách hoàn chỉnh nhưng không hiểu sao lúc phát ra khỏi miệng lại mang đầy vẻ dâʍ đãиɠ như này. Nàng mò ra khỏi chiếc váy ngắn ngẩng mặt lên nhìn cô.
"Một là làm ngay tại đây và chị hết giận. Hai là chị dừng lại và em rời khỏi em. Giờ em chọn đi tiếp tục hay dừng lại"
Nàng nhìn thẳng vào cô ngón tay cái đưa lên miệng lau vết nước còn sót lại trên khoé miệng mình rồi liếm nó, lúc này nhìn nàng hết sức là dâʍ đãиɠ. Cô không muốn nàng phải xa cô thêm bất cứ một lần nào nữa nên khẽ gật đầu đồng ý. Nàng thấy vậy lại vui vẻ tiếp tục cô việc còn dang dở của mình, nàng lại tiếp tục mò vào bên trong lần nữa, lần này lực ma xát mạnh hơn lần trước rất nhiều khiến chân cô run rẩy đứng không vững. Hai tay giữ chặt lấy đầu nàng đang ở bên trong váy mình.
Cơ thể cô bắt đầu nóng lên, hơi thở trở nên nặng nề và nóng bỏng. Chiếc miệng nhỏ không ngừng phát ra những tiếng kêu kíƈɦ ŧɦíƈɦ nàng mà còn không ngừng gọi tên nàng. Lưỡi nàng luồn lách khắp mọi ngõ ngách của cô, tới hạt đậu đỏ nàng mút nhẹ nhàng thỉnh thoảng cắn làm cô giật nảy mình.
"Vân... ahh...e...m... em sắp... sắp... ra mất... ahh"
Khi mà nàng sắp đưa cô lên tới ranh giới của sự kɦoáı ƈảʍ thì đột nhiên bên ngoài cửa có tiếng động. Hai người phụ nữ bước vào bên trong, nhưng khi họ bước vào thì không có ai hai người họ đi thẳng đến tấm kính lớn của bồn rửa tay. Nàng và cô đã kịp thời chạy vào một gian vệ sinh ở gần đó và khóa trái của lại, nàng đứng sau lưng ép cô vào vách ngăn của nhà vệ sinh. Cô đang thở phào vì may không bị phát hiện thì phía dưới một bàn tay không an phận đang nghịch ngợm bên dưới cô.
Hang động không ngừng chảy nước ra phần hạ thể của cô lúc này đang rất khó chịu vì vừa rồi không lên được đỉnh giờ còn bị nàng chọc phá khiến bên dưới cô càng khó chịu hơn rất nhiều.
"Kh... ông... không được...ư... ư bên ngoài có...ư... người...a"
"Bà xã em nên nhỏ giọng lại đi không bên ngoài người ta sẽ nghe thấy tiếng rên damdang của em đấy, rồi họ sẽ vào đây xem em nghĩ lúc đó sẽ thế nào"
Hắc Vân vừa nói dứt lời thì liền đâm thẳng hai ngón tay vào bên trong cô. Do nàng đột ngột đi vào làm "cô bé" Co bóp mạnh, cổ họng cô không kiềm chế được mà rên lớn lên.
"Ahh..."
"Hử! Cậu nghe thấy tiếng gì không"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!