Chương 34: (Vô Đề)

-----------Vân Thị----------

"Cốc cốc" Từ bên ngoài cửa văn phòng của nàng phát ra tiếng gõ cửa, rồi cánh cửa mở ra Vũ Phong bước vào đi thẳng đến chỗ bàn làm việc của nàng cúi đầu.

"Mọi thứ đã giải quyết xong thưa ngài"

"Làm tốt lắm"

"Dạ, em sẽ nhanh chóng đi tìm thư ký mới về"

"Ừ, mày đi kiếm đi"

Nàng lại tiếp tục cắm đầu vào làm việc của mình, không để ý đến anh.

"Lão đại vậy còn việc của SEAL..."

Nàng dừng bút lại ngẩng đầu lên nhìn Vũ Phong.

"Mày không cần phải lo lắng, tao quan tâm đến vợ mình thôi còn những đứa khác thì cứ thẳng tay mà giải quyết."

"Dạ, em chỉ sợ sẽ đụng độ phải chị dâu thôi"

"Ra lệnh cho bọn đàn em nếu sau này mà có lỡ đụng độ với SEAL thì tránh cô ấy ra tuyệt đối không được để cô ấy bị thương."

"Nếu mà có đứa nào dám làm cô ấy bị thương thì bảo nó lo mà dữ lấy cái mạng mình."

Nàng chống tay lên cằm đôi mắt thì sắc bén nhìn anh mà ra lệnh.

"Em đã rõ tí em sẽ triển khai chuyện này đến toàn bộ người của KIX."

"Ừ. Còn người đàn ông đó mày điều tra đến đâu rồi"

"Em vẫn đang cho người điều tra nhưng vẫn không có tung tích gì"

"Được rồi mày đi ra ngoài đi"

"Vâng"

Anh lui ra ngoài và đóng cửa lại, anh vừa đóng kín cánh cửa lại thì nàng đứng dậy khỏi bàn đi đến chỗ cửa kính nhìn ra bên ngoài. Nàng đứng đó suy nghĩ một số chuyện bàn tay thon ra vô thức nắm chặt lại với nhau từ bao giờ không hay. Khuôn mặt thanh tú tinh tế của nàng thì bao phủ một lớp sương buồn bã thê lương mà khó nói.

-----------------

Hôm nay xong việc sớm nàng lập tức chạy xe thẳng đến căn hộ của cô.

"Bà xã ơi chị vê rồi nè"

Nàng bước vào nhà lập tức chạy lại ôm chặt lấy cô. Mặt nàng dán chặt vào cổ cô dụi dụi tham lam hít lấy những mùi hương dễ chịu của cô. Tố Như cũng bó tay ôm chặt lấy nàng bởi vì hôm nay cô cũng rất là nhớ nàng. Hắc Vân dần dần dán lên cổ cô những nụ hôn mạnh để cổ cô lộ lên những dấu hôn đỏ hồng.

"Ư...ư... không được... chị vừa làm về mà...ư... ah"

Từ cổ họng cô cũng không ngừng phát ra những tiếng rêи ɾỉ ma mị như bị bỏ bùa khiến cho nàng từ chỉ muốn trêu chọc cô một chút đã chuyển sang thành động dục.

Những nụ hôn mạnh hơn tay nàng như con rắn lần mò dần vào áo cô mà xoa nắm. Chân cô bủn rủn vô lực tựa vào nàng, nàng bế cô lên đi thẳng vào bên trong phòng ngủ và khóa trái cửa lại, chỉ vài phút sau đó từ bên trong căn phòng phát ra những tiếng mà khiến người nghe thôi cũng cảm thấy rất ngượng ngùng đến mắc cỡ.

Tối hôm đó cô không thể nấu ăn được do bị ai đó ăn cho đến nỗi không còn cái gì, đứng không thôi mà chân cũng run cầm cập hết cả lên. Vậy nên hai người quyết định đi ra bên ngoài để ăn tối.

"Vợ em còn cảm thấy mệt không"

"Cũng tại chị cả đây đã bảo em không chịu được nữa mà vẫn cứ làm"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!