Chương 25: (Vô Đề)

P/s: ở chương trước Lỳ có viết đến nhân vật nữ tên Lily. Thì nhân vật Lily đó chính là Tố Như nha. Tại có bé nói không thấy Như suất hiện, nên dành vài giây để giải thích.

-------Vân thị-------

Hắc Vân đang chăm chú xem đống tài liệu trên tay mình thì ngoài cửa thư ký của nàng bên ngoài gõ cửa.

"Vào đi"

"Chủ tịch, có người muốn gặp ngài"

"Ừ cho vào đi"

"Dạ"

Hoài Dung theo lệnh nàng mà đi ra ngoài, khi Hoài Dung vừa ra thì Vũ Phong lập tức đi vào và khóa cửa lại.

"Lão đại"

"Tình hình sao rồi" Nàng vẫn tập trung vào đống tài liệu trên bàn tay và trên bàn mình.

"Theo thông tin mà chúng ta được thông báo cho thì SEAL đã đến đây rôi. Có lẽ chúng đã đánh hơi được cái gì đó nên mới mò đến tận đây."

"Cho người đi điều tra về tất cả thành viên trong SEAL."

"Vâng, nhưng mà thông tìn về họ đều được bảo mật tuyệt đối nên chắc sẽ mất chút thời gian..."

"Cài thêm vài người vào FBI, còn những người cũ thì đẩy cho bọn nó ngồi vào mấy chức cao trong đấy."

"Vậng thưa lão đại"

Nàng bỏ tập tài liệu trên tay xuống tháo cặp mắt kính ra khỏi mặt mình, ngẩng đầu lên nhìn Vũ Phong.

"Còn chuyện kia"

"Em đã cho đàn em ở đó đi kiếm rồi, chắc chắn sẽ tìm được chị dâu. Lão đại cứ yên tâm"

Nàng không nói gì chỉ im lặng chống cằm nhìn Vũ Phong.

"Điều tra toàn bộ người ra vào của khách sạn đó chắc chắn sẽ ra"

"Dạ, em đã dõ"

"Mày đi làm việc đi, nhớ những gì tao dặn."

Anh cúi đầu chào nàng rồi đi ra ngoài, nàng đứng dậy đi ra đằng sau ghế. Hắc Vân lặng lẽ đứng nhìn toàn bộ khung cảnh của thành phố mà lặng im suy nghĩ.

"Vợ em định chơi trốn tìm với chị đến bao giờ nữa đây"

Nàng đang trầm mặt suy nghĩ thì Hoài Dung gõ cửa đi vào. Những nàng vẫn đang ở sâu trong suy nghĩ của mình mà không hề để ý là Hoài Dung đã đi vào từ lâu. Hoài Dung thì nàng đang đứng ở chỗ cửa kính mà nhìn ra bên ngoài, cô chưa lên tiếng vội mà im lặng đứng đằng sau ngắm nhìn nàng. Cô nhìn nàng không hề chớp mắt rất chăm chú nhìn từng cử động nhỏ mà cô tạo ra.

Ánh nắng mặt trời xuyên qua lớp kính dày chiếu thẳng vào cơ thể nàng khiến cho nàng như được một luồng sáng bao bọc xung quanh người, tạo cho người nhìn một góc nhìn cực kì hoàn mĩ làm tạo cho Hoài Dung cảm giác như có một vị thần đang đứng trước mặt mình. Mặt Hoài Dung phảng phất một lớp sương đỏ hồng. Nàng đứng một hồi rồi quay lại chỗ ngồi, vừa quay lại đã thấy Hoài Dung ngơ ngác đứng đó từ bao giờ không hay.

"Cô vào đây từ bao giờ"

"À... à tôi có gõ cửa nhưng hình như ngài không nghe thấy nên... nên tôi đi vào luôn, thành thật xin lỗi ngài."

Do mải mê ngắm nhìn nàng nên lúc nàng đột nhiên quay lại khiến Hoài Dung giật thót tim. Nàng đi về chỗ ngồi của mình tiếp tục dúi đầu vào đống công việc trên bàn.

"Có chuyện gì nói đi"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!