Từ khi gặp Tống Tử Nghĩa, cả ngày Lục Lê đều bực bội.
Trình Triều tỏ ra dửng dưng với việc này nhưng Chung Mậu lại hết sức hiếu kỳ, hỏi Tần Lan mãi mới biết có thể là vì Tống Tử Nghĩa.
Chung Mậu sửng sốt có vẻ không tin lắm, lẩm bẩm nói: "Chẳng phải Tống Tử Nghĩa là bạn học của Khương Nghi ở nhà trẻ à?"
Sao còn hờn dỗi với cả bạn học ở nhà trẻ nữa chứ?
Dù sao nhà trẻ cũng là chuyện mười mấy năm trước rồi, hầu hết mọi người thậm chí còn chẳng nhớ rõ nữa.
Tần Lan thản nhiên nói: "Cậu không biết à? Nó luôn ghét mọi người xung quanh Khương Nghi ngang nhau mà."
Đối với những người bên cạnh Khương Nghi, Lục Lê luôn tỏ thái độ bình đẳng với chúng sinh—— Mẹ nó đều là ghét cay ghét đắng.
Chẳng ai ngoại lệ cả.
Dù là nhà trẻ hay tiểu học trung học gì cũng vậy thôi.
Chung Mậu: "......"
Hình như cũng đúng.
Bất kỳ ai đeo bám Khương Nghi cũng làm Lục Lê gai mắt.
Hắn nuốt nước bọt, chợt cảm thấy mỗi ngày mình có thể ngủ chung một phòng với Khương Nghi thật không dễ dàng gì, còn tự nhủ mấy ngày tới phải giảm bớt cảm giác tồn tại của mình ở nhà Khương Nghi mới được.
Thế là Khương Nghi phát hiện đám người bên cạnh mình dở sống dở chết cả ngày liền.
Ứng Trác Hàn thất hồn lạc phách, Chung Mậu câm như hến, còn Lục Lê càng khỏi phải nói, cả ngày chẳng nói được câu nào hay ho với cậu, mặt cứ như đưa đám.
Khương Nghi âm thầm hỏi Trình Triều có biết tại sao không, Trình Triều cười nói tại mọi người không thích khai giảng thôi.
Mặc dù Khương Nghi cảm thấy có lý nhưng trong lòng vẫn băn khoăn.
Sau khi tan học, Chung Mậu theo Khương Nghi về nhà, cấp tốc giải quyết mình để giảm bớt cảm giác tồn tại, thế là vừa về đến nhà Khương Nghi đã đi tắm ngay.
Tắm sớm chừng nào giả chết sớm chừng ấy.
Trong lúc Chung Mậu tắm, trong phòng chỉ còn lại Khương Nghi và Lục Lê.
Lục Lê ngửa đầu nghịch tay Khương Nghi rồi thấp giọng nói: "Tớ không thích Tống Tử Nghĩa."
Khương Nghi thở dài: "Tớ biết mà."
Lục Lê không nói gì, hắn nhìn trần nhà hồi lâu mới trầm giọng nói: "Cậu không biết đâu."
Khương Nghi sẽ chẳng bao giờ biết tại sao hắn ghét Tống Tử Nghĩa cả.
Khương Nghi luôn cảm thấy hắn ngang tàng bá đạo như Arno lúc nhỏ, không thèm nói lý lẽ với những người xuất hiện bên cạnh cậu mà luôn khăng khăng cho rằng hai người thân nhau nhất trên đời.
Thế nên Khương Nghi mãi mãi cũng sẽ không biết tại sao hắn ghét Tống Tử Nghĩa.
Khương Nghi chân thành nói: "Tớ biết chứ."
Lục Lê ngồi thẳng dậy nhìn chằm chằm Khương Nghi: "Vậy cậu thử nói xem tại sao tớ không thích Tống Tử Nghĩa."
Khương Nghi nghiêm túc nói: "Vì lúc học nhà trẻ tớ đã tặng Tống Tử Nghĩa hai hộp bút màu."
Cậu nghiêm túc nói thêm: "Hơn nữa đến giờ cậu ấy vẫn chưa dùng đến."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!