Chương 46: (Vô Đề)

"Ba mươi tám ngàn?" (~131 triệu)

"Chung Mậu bị lừa ba mươi tám ngàn?"

Trước cổng đồn cảnh sát, Khương Nghi ngồi xổm ven đường hít một hơi khí lạnh, hai mắt trợn tròn.

Tần Lan cũng ngồi xổm ven đường thở dài thườn thượt: "Chứ gì nữa, ngay cả tiền tiêu vặt cũng trút hết vào đó."

Khương Nghi lẩm bẩm: "Ba mươi tám ngàn đủ để tớ làm ba cái răng vàng cho Lục Lê rồi."

Lục Lê: "......"

Chung Mậu ngồi xổm phía trước khóc bù lu bù loa: "Nó gạt tớ ——"

Khương Nghi vỗ vai hắn an ủi: "Không sao đâu, nhất định cảnh sát có thể đòi lại tiền mà."

Ba cái răng vàng chứ ít gì.

Chung Mậu sụt sịt rồi càng khóc to hơn.

Ứng Trác Hàn ho khan một tiếng, hạ giọng nói: "Đâu chỉ là tiền, bé yêu của cậu ấy không chỉ lừa tiền mà còn lừa tình cậu ấy nữa."

Khương Nghi ngập ngừng hỏi: "Bé yêu của cậu ấy không thích cậu ấy à?"

Dù sao với kiểu lừa đảo qua mạng như Chung Mậu, kẻ lừa đảo toàn dùng lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt nạn nhân, nếu nói bé yêu của Chung Mậu không thích hắn mà chỉ lừa hắn vì tiền thì còn nghe được.

Ứng Trác Hàn: "Ừm......"

Hắn tế nhị nói: "Bé yêu của cậu ấy là một tên con trai khôi ngô khá là nam tính.

Những lời tỏ tình nồng nhiệt của Chung Mậu suốt thời gian qua đều là tỏ tình với con trai cả."

Hắn liếc nhìn Chung Mậu rồi u sầu nói tiếp: "Cảnh sát còn cho thư ký của chú Chung xem lịch sử chat nữa."

Vì dạo này Chung Mậu thường xuyên chuyển tiền cho một tài khoản đáng nghi nào đó, số tiền không nhỏ khiến cho cảnh sát để mắt tới, sau khi điều tra, cảnh sát xác định Chung Mậu đã bị lừa qua mạng.

Thủ đoạn lừa đảo qua mạng hết sức phổ biến, thông qua game hoặc là những cách khác để lân la làm quen, sau khi chiếm được lòng tin thì dụ dỗ nạn nhân chuyển tiền cho mình.

Vì cha Chung quá bận không thể đích thân đến đồn cảnh sát đón Chung Mậu nên nhờ thư ký của mình đến giải quyết việc này.

Khương Nghi: "......"

Cậu còn nhớ trước đây ngày nào Chung Mậu cũng ôm điện thoại khư khư rồi gọi người ở đầu dây bên kia là em yêu với cục cưng này nọ, hễ mở miệng ra là lại gọi cục cưng mà không thấy sến chút nào.

Nghĩ đến thư ký của cha Chung xem lịch sử chat của mình, sau khi về còn thuật lại cho cha Chung nghe, Chung Mậu quệt nước mắt rồi càng khóc to hơn.

Hắn nức nở nói: "Nó là con trai mà gọi tớ là cục cưng, là anh yêu......"

"Mỗi ngày còn dỗ tớ ngủ, chơi game với tớ luôn yểm trợ tớ......"

"Đồ biến thái chết toi......"

Lục Lê: "......"

Lục Lê bực mình đạp mông Chung Mậu rồi trừng hắn: "Nói gì đó."

Khương Nghi nghiêng đầu nghĩ thầm hình như bây giờ Lục Lê cũng lén gọi cậu là cục cưng khi đang ngủ, luôn tìm cách để cậu gọi hắn là anh, mỗi ngày còn dỗ cậu ngủ nữa.

Nhưng chắc chắn Lục Lê không phải đồ biến thái chết toi đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!