Chương 36: (Vô Đề)

Chín giờ tối.

Nhà họ Lục đèn đuốc sáng trưng, dòng xe như nước uốn lượn trước tòa dinh thự tọa lạc giữa sườn núi này, buổi tiệc được tổ chức ở đại sảnh, khách khứa quần là áo lượt đứng dưới mái vòm mạ vàng ăn uống linh đình, xa hoa lãng phí cực độ.

Từ sân thượng lớn có thể nhìn thấy bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng cách đó không xa, giữa bãi cỏ là đài phun nước sáng rực lên xuống theo điệu nhạc du dương.

Khương Nghi ngồi trên xích đu sau vườn chờ đưa quà cho Lục Lê, tóc đen trên trán phất phơ trong làn gió đêm nhìn có vẻ rất mềm.

Cậu khẽ ngáp một cái rồi tựa đầu vào dây xích đu, lông mi cong vút rũ xuống, tuổi chừng mười sáu mười bảy, gương mặt dưới ánh trăng trong trẻo xinh đẹp động lòng người.

"Chào."

Một giọng nói nhẹ nhàng mang theo ý cười vang lên, người mới tới đẩy ra mấy cành cây sà xuống, đứng cách xích đu không xa.

Khương Nghi ngẩng đầu lên, phát hiện đó là một nam sinh mặc bộ vest màu xanh đen, hắn hơi nheo mắt lại, trên ngực cài ghim áo đắt đỏ, tươi cười hỏi cậu: "Cậu cũng ra đây cho bớt ngộp à?"

Khương Nghi lắc đầu rồi nhìn nam sinh không rời mắt, tựa như mọi sự chú ý đều bị hút vào đó.

Trần Triệu thản nhiên đi tới vịn dây xích đu rồi cúi đầu nhìn Khương Nghi cười nói: "Hình như tớ chưa bao giờ gặp cậu thì phải?"

Khương Nghi không nói gì mà chỉ khẽ chớp mắt.

Trần Triệu hơi khom người nhìn chằm chằm tiểu thanh mai trong truyền thuyết này của Lục Lê.

Gia thế hắn ngang ngửa với Lục Lê, nhưng từ khóa học đấu kiếm năm lớp năm thì hai người bắt đầu ghét nhau, lâu nay vẫn luôn khắc khẩu.

Lên cấp hai hắn ra nước ngoài và mới về nước, cách đây không lâu Trần Triệu biết hai người học chung trường cấp ba nên cố ý đến đây khiêu khích Lục Lê trước khi khai giảng.

Thấy tiểu thanh mai trong truyền thuyết này của Lục Lê nhìn mình không rời mắt, Trần Triệu cười nói: "Sao cậu không vào sảnh dự tiệc?"

Lời này của hắn chẳng khác nào đã biết rõ mà vẫn cố hỏi, còn mang theo chút ác ý.

Dù sao nam sinh này mặc áo thun ngắn tay và quần short hết sức bình thường, như thể một bộ đồ đàng hoàng cũng không có.

Trần Triệu vốn xấu tính nheo mắt lại như đang háo hức chờ xem vẻ khó xử của người trước mặt.

Khương Nghi nhìn nam sinh đứng cách mình rất gần, rốt cuộc nhịn không được nói khẽ: "Cái kia......"

"Ghim cài áo của cậu bị lệch kìa.

Có thể sửa lại được không?"

Khương Nghi không rõ nam sinh trước mặt có lai lịch gì, chỉ biết ghim cài áo của nam sinh nhìn y hệt chim công này bị lệch làm cậu hơi khó chịu.

Trần Triệu thoáng sửng sốt rồi vô thức cúi đầu nhìn thoáng qua ghim cài áo trên ngực mình.

Đúng là bị lệch thật.

Khương Nghi: "Cậu có thể chỉnh nó sang bên trái chút xíu."

Trần Triệu vô thức làm theo lời nam sinh trước mặt.

Khương Nghi nhổm dậy nhíu mày nói: "Quá rồi, đẩy về một chút."

Thế là Trần Triệu lại làm theo.

Mấy phút sau, thấy ghim cài áo đã ngay hàng thẳng lối trở lại, Khương Nghi thở phào nhẹ nhõm rồi ngẩng đầu hỏi: "À phải, lúc nãy cậu hỏi gì cơ?"

Trần Triệu ngẩn người, nhất thời không nhớ nổi mình định hỏi gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!