Lục Lê vừa nhớ tới những tin đồn đám người kia lan truyền thì lập tức sa sầm mặt.
Đúng là cha Khương Nghi làm tài xế cho Lục gia nhưng chưa bao giờ "bán con cầu vinh", càng không hề ép buộc Khương Nghi lấy lòng hắn và những người khác.
Thế mà qua miệng lũ người trong giới kia, Khương Nghi là con tài xế nên phải xun xoe bợ đỡ những người như hắn, đi theo Lục Lê hệt như tiểu nô lệ, gọi đến là đến, từ nhỏ đã là người hầu của hắn.
Lục Lê cầm xấp giấy khen dày cộp nện bịch bịch lên đầu mấy học sinh lớp lớn trước mặt, vừa nện vừa chửi.
Từ nhỏ đến lớn chẳng giành được giải thưởng nào mà còn không biết xấu hổ mắng Khương Nghi nữa à?
Đám học sinh lớp lớn khổ không thể tả, lần trước bọn hắn bị Khương Nghi đeo băng tay đỏ trừ điểm, nuốt không trôi cục tức này nên cố tình lan truyền tin đồn trong giới.
Bọn hắn vốn đã quen thói ngang ngược càn rỡ nghĩ thầm mình không động được Lục Lê trong đội bóng rổ, chẳng lẽ còn không động được con trai tài xế Lục gia hay sao?
Ai ngờ tin đồn ngày càng lan rộng, thậm chí tin đồn Khương Nghi là con riêng của Lục gia cũng nổi lên, bọn hắn là kẻ đầu têu bị Lục Lê tóm cổ ngay.
Lục Lê không nỡ cầm cúp của Khương Nghi vào nhà vệ sinh mà chỉ sao lại giấy khen của cậu, nếu đem theo cúp của Khương Nghi chắc đã hù chết lũ ngu xuẩn trước mặt này rồi.
"Mấy em đang làm gì đó?"
Một giọng nói nghiêm khắc vang lên trong nhà vệ sinh, Lục Lê và đám người sau lưng cùng ngoái đầu lại, phát hiện chủ nhiệm phòng giáo dục hung hăng đẩy cửa toilet ra rồi chỉ vào bọn họ nói: "Đứng yên đó!"
Thì ra bạn của mấy học sinh lớp lớn kia thấy đã hơn một tiếng mà bọn hắn vẫn chưa về nên sợ xảy ra chuyện gì, một tiếng còn chưa trở lại thì bị đánh bầm dập đến mức nào chứ?
Đám người kia chẳng còn màng đến thể diện mà cuống quýt tìm giáo viên xin cứu viện.
Mười phút sau.
Trong phòng giáo dục, chủ nhiệm uống một hớp trà, sau khi biết rõ cớ sự thì hơi nghi ngờ, dường như không tin đám học sinh trước mặt không hề động tay động chân.
Dù sao lúc ông vào đã thấy Lục Lê cao ngạo hừng hực lửa giận, một chân giẫm trên ghế, cầm xấp giấy thật dày đánh người trước mặt.
Nhìn nam sinh kia vốn đã chẳng hiền lành gì, lạnh mặt nghiến răng từ trên cao nhìn xuống người khác càng giống như đang cầm hung khí đánh người.
Chủ nhiệm phòng giáo dục đặt chén trà xuống rồi nhìn sang mấy học sinh lớp lớn kia, nghiêm túc nói: "Có thầy ở đây, các em cứ nói thật đi, phe kia có đánh các em không?"
Mấy học sinh lớp lớn nhìn nhau rồi lắc đầu.
Chủ nhiệm phòng giáo dục nhíu mày, tưởng mấy người trước mặt sợ bị trả thù nên đổi cách hỏi nhẹ nhàng hơn: "Các em nói thật đi, mấy học sinh kia đã làm gì các em trong nhà vệ sinh?"
Mấy học sinh lớp lớn thành thật đáp: "Bọn nó bắt tụi em đọc giấy khen trong nhà vệ sinh ạ.
"
Một học sinh khác trung thực nói thêm: "Đọc một tiếng lận.
"
Chủ nhiệm phòng giáo dục: "! ! "
Lục Lê ưỡn lưng thẳng tắp, hắn cầm giấy khen của Khương Nghi đi một vòng phát cho các giáo viên trong văn phòng, mỗi người mấy tờ.
Các giáo viên khó hiểu cầm mấy tờ giấy khen mờ mịt nhìn sang chủ nhiệm phòng giáo dục.
Ứng Trác Hàn vừa sốt sắng vừa kiêu ngạo nói: "Nào, anh đọc tiếp một tờ cho thầy nghe đi.
"
Mấy học sinh lớp lớn: "! ! "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!