Chương 31: (Vô Đề)

Nghe bà nội Khương Nghi nói xong, Ứng Trác Hàn nhịn không được cười to, Tần Lan cúi đầu chà xát đế giày như đang cố nín cười, còn Chung Mậu thì cảm thán: "Lục ca trâu bò quá nha."

Các tài xế đem vali xuống xe, nói với mấy cậu chủ nhỏ một tiếng rồi lái xe đi, chờ khi nào chúng chơi chán lại gọi họ về đón.

Bốn năm chiếc xe sang trọng chạy vào thôn làm không ít người hiếu kỳ, phát hiện từ trên xe bước xuống đều là mấy đứa bé xinh đẹp sáng sủa, nhìn là biết con nhà giàu, cử chỉ điệu bộ hết sức quý tộc.

Ăn mặc cũng rất bảnh bao, còn đeo kính râm và đồng hồ, không giống người thường mà nhìn rất sành điệu.

Bà nội Khương Nghi dẫn cả đám vào sân, Tần Lan vừa đi vừa lấy di động ra.

Hắn giơ điện thoại lên khoan thai tự đắc chụp cảnh đẹp xung quanh, cách đó không xa có hồ nước xanh biếc, lục bình rải rác, bóng cây um tùm hắt xuống những đốm sáng to nhỏ không đều, đồng lúa bát ngát vàng ươm đung đưa theo gió, không khí trong lành thấm vào ruột gan.

Đúng là khung cảnh hoang sơ có khác.

Tần Lan cảm thán chọn mấy tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè kèm theo caption thâm sâu: Trở về chốn xưa.

Mặc dù Chung Mậu đọc không hiểu lắm nhưng vẫn vui vẻ bấm like.

Lục Lê vừa đi vừa cảnh giác ngó chừng Ứng Trác Hàn, thỉnh thoảng còn cố ý chen vào tách hắn ra khỏi Khương Nghi.

Khương Nghi đeo ba lô chỉ vào giàn nho trong sân nói nho sắp chín hết, mấy ngày nữa là có thể ăn rồi.

Trình Triều kéo vali nhảy lò cò, thấy gà vừa đi vừa ị thì điên tiết quát lũ gà đang ngẩng đầu ưỡn ngực cút xa ra.

Lục Lê ngoái đầu nhìn rồi hả hê kề vào tai Khương Nghi nói: "Hắn đi ị không vui thì thôi đi, còn không thích nhìn gà ị nữa à?"

Khương Nghi: "......"

Ứng Trác Hàn không cam lòng yếu thế chen vào hỏi: "Ị gì cơ?"

Chung Mậu cũng tò mò xúm lại: "Gì thế?"

Khương Nghi yên lặng đẩy đầu Lục Lê ra rồi nói với bà nội đi phía trước: "Bà ơi cháu muốn ăn trứng hấp."

Bà nội cười ha ha: "Được rồi! Trứng ở quê tươi lắm! Tối nay bà sẽ làm trứng hấp cho cháu."

Đám người đi vào khoảng sân được quét dọn sạch sẽ, trên tường treo bắp khô, còn có một giàn nho nhìn tuổi đời không hề nhỏ, bên trên quấn đầy dây nho và những chùm nho lúc lỉu nhìn hết sức tươi tốt.

Trong đại sảnh rất mát mẻ, các phòng đều mở rộng cửa cho thoáng khí, bên trong đã được dọn dẹp sạch sẽ, chăn và gối mới tỏa ra mùi nắng ấm áp, mở cửa sổ có thể thấy rừng cây ngút ngàn phía sau.

Chung Mậu cất hành lý rồi lần lượt đi thăm từng phòng một.

Tần Lan đang mở vali tìm dép lê, Chung Mậu hí hửng đạp mông hắn một cái, sau đó bị Tần Lan phẫn nộ vác dép nện.

Chung Mậu cười hì hì đá dép lê về cho Tần Lan rồi định chạy tới thăm phòng Lục Lê.

Kết quả hắn ngó vào từng phòng, ngay cả phòng Trình Triều xịt cồn mù mịt cũng nhìn nhưng chẳng thấy phòng Lục Lê đâu cả.

Chung Mậu băn khoăn chạy tới phòng Khương Nghi định hỏi cậu có biết Lục Lê ở phòng nào không.

Hắn gõ mạnh lên cửa một cái, sau đó đẩy cửa ra hỏi: "Khương Nghi, cậu biết ——"

Còn chưa nói hết thì Chung Mậu đã trợn tròn mắt.

Trong phòng Khương Nghi, Lục Lê ngồi xếp bằng trên giường cúi đầu xếp quần áo, còn Khương Nghi nằm trên giường chơi Anipop trên điện thoại, hai vali một đen một trắng của hai người nằm ngay ngắn ở góc tường.

Nghe tiếng mở cửa, Lục Lê ngẩng đầu cau mày hỏi: "Biết cái gì?"

Chung Mậu giật mình nhìn Lục Lê gấp quần áo: "Lục ca, phòng cậu ở đâu thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!