Chương 28: (Vô Đề)

Đương nhiên người cảm thấy Khương Nghi kiếm cớ quá vụng không chỉ một mình Trình Triều.

Lục Lê trong video im lặng một hồi, sau đó điềm tĩnh hỏi: "Cậu nghĩ tớ có tin không?"

Khương Nghi khẩn trương trợn tròn mắt lí nhí: "Cậu tin chút xíu cũng được mà."

Bạn học của cậu còn đang ở đây đó.

Lục Lê: "......"

"Bớt nói nhảm đi, há miệng ra."

Khương Nghi bĩu môi rồi há to miệng như lúc nhỏ, nhìn hết sức ngoan.

Trình Triều ngồi trên ghế salon lộ ra vẻ mặt kỳ quái.

Thật ra Trình Triều rất có ấn tượng về Khương Nghi luôn giữ vững hạng nhất ở lớp chọn.

Trong mắt hắn, Khương Nghi chẳng khác nào lớn lên từ khuôn đúc của giáo viên, thành tích xuất sắc, học hành chăm chỉ, tâm hồn trong sáng, hầu như không bao giờ làm thầy cô bận lòng.

Nhưng dù có ấn tượng với Khương Nghi thì cảm giác của Trình Triều đối với cậu, hay nói cách khác là cảm giác của hắn đối với mọi người trong lớp đều rất hờ hững.

Trình Triều biết rõ tính mình cay nghiệt và thậm chí là cực đoan, mặc dù mỗi ngày đều nở nụ cười trên môi, nhìn bề ngoài vô cùng ôn hòa thân thiện nhưng chỉ có Trình Triều mới biết tình cảm mình dành cho đám người trong lớp còn không sâu bằng tình cảm dành cho một cây bút.

Nhưng là con trưởng của nhà họ Trình, từ nhỏ đến lớn Trình Triều buộc phải duy trì vẻ nho nhã lễ độ và giữ cho mọi thứ hoàn hảo.

Hắn đã thay đổi cách nhìn về Khương Nghi từ lúc biết cậu là con riêng của nhà họ Lục, dù sao Khương Nghi và cậu chủ Lục gia cùng ăn cùng ở như hình với bóng, ngay cả đồ xài cũng giống nhau như đúc.

Sau khi nghe được tin đồn này trong giới, Trình Triều cực kỳ ghét Khương Nghi.

Mẹ Trình Triều mất sớm, cha hắn là một gã súc sinh vong ân phụ nghĩa, nhờ có nhà ngoại hắn chống lưng mới ngóc đầu lên nổi, thế mà khi mẹ hắn bệnh nặng hấp hối trong bệnh viện thì cha hắn ăn chơi đàng đi3m bên ngoài, còn bao nuôi nhân tình nữa.

Thậm chí mẹ Trình Triều mới qua đời chưa được mấy ngày thì cha Trình đã dẫn một thằng nhóc trạc tuổi hắn về nhà họ Trình, còn nói dối đây là cháu họ.

Cha Trình cứ tưởng Trình Triều còn nhỏ nên không biết gì, nhưng Trình Triều đã tận mắt thấy thằng nhóc kia gọi cha Trình là ba ba.

Chẳng bao lâu sau mẹ ruột thằng nhóc kia cũng được đón về nhà họ Trình rồi danh chính ngôn thuận trở thành phu nhân Trình gia, thằng nhóc kia cũng thành em trai Trình Triều.

Trình Triều bắt đầu mắc bệnh sạch sẽ từ lúc đó, hắn ghê tởm mọi thứ đám người kia chạm vào, ghê tởm vẻ đạo đức giả của bọn họ, đặc biệt là đứa con riêng đầy mưu mô kia, Trình Triều cứ nhìn thấy thì lại buồn nôn.

Vốn dĩ trong giới bọn họ, con riêng không bao giờ được chào đón, trong lòng Trình Triều con riêng càng là ký sinh trùng sống bám trên thân người khác hút máu lột da, lúc nào cũng mang lòng dạ hiểm độc và hay xun xoe nịnh bợ.

Nhưng giờ thấy Khương Nghi ngoan ngoãn há to miệng, Trình Triều nhận ra có gì đó sai sai.

Con trong giá thú nào lại kiểm tra xem con ngoài giá thú có ăn vụng kem không chứ?

Con trong giá thú nào lại gọi điện cho con ngoài giá thú để hỏi han tình hình hàng ngày như kiểm tra vậy chứ?

Con trong giá thú nào lại biết rõ bệnh tình lúc nhỏ của con ngoài giá thú như vậy?

Những nhà khác chưa chắc đã quan tâm anh em ruột của mình đến mức đó.

Trình Triều nhíu mày nhìn Khương Nghi im lặng thành thật gật đầu.

Người trong video nói may mà hôm nay hắn gọi điện nên mới phát hiện có điều bất ổn, nếu không Khương Nghi ăn bậy nửa đêm phát sốt cũng chẳng ai hay.

Trình Triều khựng lại, không hiểu sao nghe xong cảm thấy hơi khó chịu.

Chẳng phải hắn đang ở trong phòng sao? Cậu chủ Lục gia kia dựa vào cái gì mà quả quyết Khương Nghi nửa đêm phát sốt không ai biết?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!