Hoàng hôn mùa thu.
Trong viện nghiên cứu, mấy người mặc áo khoác trắng cười nói rôm rả, vặn eo bẻ cổ trêu chọc nhau.
"Hiếm lắm hôm nay mới được một lần không cần xem số liệu nữa......"
"Thay đồ xong các cậu định ăn gì?"
"Đi ăn với đám anh Dũng đi, nghe nói quán lần trước Tiểu Bùi và trợ lý Khương đi ăn cũng ngon lắm, tên gì ấy nhỉ?"
"Tiểu Bùi? Tiểu Bùi?"
Mấy người mặc áo khoác trắng quay đầu nhìn người đứng phía sau.
Bùi Du ngẩn ra hồi lâu mới định thần lại: "Hả, sao ạ?"
Mấy đồng nghiệp nhịn không được cười hỏi: "Giờ mới tỉnh hồn à?"
"Mắt cứ dán chặt vào trợ lý Khương mãi thôi."
"Bọn anh đang hỏi quán lần trước cậu đi ăn với trợ lý Khương tên gì thế?"
Bùi Du ho khan, hắn nói tên quán ăn rồi xoay người nói: "Các anh đi ăn trước đi, để em về xem trợ lý Khương còn ở phòng thí nghiệm không."
Nhìn chàng trai vội vã chạy tới phòng thí nghiệm, mấy người mặc áo khoác trắng lắc đầu thở dài thườn thượt.
"Tên nhóc kia chưa biết trợ lý Khương đính hôn đúng không?"
"Chắc không biết đâu, dạo này làm thí nghiệm trợ lý Khương không đeo nhẫn mà."
"Lại thêm một tên nữa, người thứ mấy trong năm nay rồi nhỉ?"
"Chẳng nhớ, dù sao tên nhóc này cũng đâu phải người đầu tiên......"
"Năm nay trợ lý Khương hai mươi tám rồi đúng không? Đám nhóc này sao chẳng chịu suy nghĩ gì cả, với ngoại hình của trợ lý Khương dễ gì còn độc thân chứ......"
Trước phòng thí nghiệm, trên lan can hành lang phủ đầy lá phong đỏ rực, thanh niên mặc áo khoác trắng cao dong dỏng, một tay đút túi, tay kia cầm cà phê, thong thả đi trên hành lang.
Gương mặt thanh niên cực kỳ tuấn tú, đôi mắt đen láy, làn da trắng nõn, sắc môi hơi nhạt, khí chất trầm tĩnh, nhìn hơi xanh xao ốm yếu nhưng vẫn cực kỳ cuốn hút.
Khi nhàn nhã bước đi, cổ chân trắng ngần bị ống quần che khuất của thanh niên thấp thoáng lộ ra một sợi dây đỏ.
"Trợ lý Khương ——"
Giọng nói vừa mừng rỡ vừa háo hức vang lên đằng xa, Khương Nghi cầm cà phê thoáng dừng lại, trông thấy nam sinh mới tuyển vào cách đây không lâu chạy ba bước một đến trước mặt anh.
Bùi Du gãi đầu, hắn cao hơn Khương Nghi, nụ cười rạng rỡ mang theo vẻ thấp thỏm khó giấu: "Tối nay trợ lý Khương có ở phòng thí nghiệm không ạ?"
Khương Nghi lắc đầu: "Tối nay thì không."
Anh mỉm cười rồi ôn tồn nói: "Tối nay về nhà ăn cơm."
Bùi Du lộ vẻ hụt hẫng nhưng chỉ chốc lát sau đã tươi tỉnh trở lại, vừa đi vừa hỏi người bên cạnh mấy vấn đề nghiên cứu khoa học.
Khương Nghi giải đáp cho hắn, giọng nói không nhanh không chậm, logic rõ ràng, chẳng có lấy nửa câu thừa thãi, chỉ với mấy câu đã phân tích được vấn đề một cách sâu sắc.
Bùi Du say sưa lắng nghe, như được thấy lại trợ lý Khương diễn thuyết ở đại học A mấy năm trước, dường như người trước mặt luôn có một sức mạnh khiến người ta bất giác bình tĩnh lại, từ đó đi theo anh.
Đó là sức mạnh âm thầm bộc lộ ra từ kiến thức uyên bác thâm hậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!