Nắng chiều ảm đạm, gió lạnh thổi mỗi lúc một mạnh hơn, nhìn ra phía Đại Hoàng Giang lúc này chỉ còn là một màu sương u ẩn.
Phía sau từ trong đám quân sĩ bụi khói trắng một vùng, Xương Văn kéo cương ngựa phi nước đại về phía trước, dừng lại bên hai tướng Cát Lợi và Cảnh Thạc. Hai người này thấy thái tử điện hạ đến vội vã toan hành lễ, Xương Văn đã xua tay nói:
- Không cần! – Mắt chàng nhìn về phía đông xa xa hỏi:
- Dương tướng quân, còn bao xa nữa chúng ta tới Phù Liệt?
Cát Lợi nhìn thần khí uy nghi của vị thái tử chưa đầy mười bốn tuổi này, trong lòng bỗng nhiên nảy sinh một niềm cảm phục, cung kính nói:
- Điện hạ! Qua sông lớn chính là Tây Phù Liệt.
Xương Văn rong ngựa nhìn về phía Hoàng Giang lờ mờ sương trắng, trong lòng dấy lên một cảm giác nôn nao khó tả. Hoàng Giang nơi này sau khi chảy qua vùng Đại La yên ả, bất ngờ lại uốn khúc vòng vèo, tạo nên một vùng phù sa mênh mông trải dài, hun hút tầm mắt.
Chàng ngước mặt nhìn về phía chân trời xa hơi sương mờ ảo, lại quay lại phía đoàn quân đang tiến đến. Trong rừng cờ xí bay phấp phới một chiếc Hoàng Sa Tứ Mã cùng gần một trăm cẩm y vệ hộ tống đang băng đến, vẻ mặt Xương Văn không biết vì sao đột nhiên đậm vẻ sầu não.
***
Nguyễn Xá Trang – Nguyễn Gia Loan.
Sau khi nhóm quân của Nguyễn Khoan rời đến Tây Phù Liệt, nơi này bỗng chìm vào bầu không khí hiu quạnh. Nguyễn Thủ Tiệp sau khi dặn dò con trai Nguyễn Phi và hai tên trong nhóm Tam Ác cuối cùng cũng rời đi.
Lão Đại và Hồ Lão Nhị mấy hôm nay được chuyển đến khu Nhất Bảo, đối xử như thượng khách, tuy vậy với Hồ Lão Nhị mà nói trong lòng hắn vẫn có chiều bực dọc.
Trong phòng lão đang đi đi lại lại, chốc chốc lại vò đầu bứt tai, thở dài một cái lại tiếp tục đi, cuối cùng không chịu nổi quay lại nói với Lão Đại.
- Đại Ca, huynh nghĩ xem trong ngôi nhà đó có ai mà lão già Thiên Quân Môn đó lại bắt huynh đệ chúng ta canh phòng ở đây.
Lão Đại không trả lời, nhưng thoang thoảng trong cái vẻ mặt chết chóc của lão ẩn hiện một nỗi lo lắng vô định. Hồ Lão Nhị chờ không được, gay gắt lại hỏi tiếp:
- Đại ca, huynh định không đi cứu Hồng Tứ Nương sao? – Lão nói có vẻ giận dỗi.
Lão Đại liếc nhìn thái độ của lão, khẽ nhếnh môi, giọng sền sệt:
- Ngươi yên tâm, Đinh Hoàn còn trong tay chúng ta, bọn chúng không dám làm gì Hồng Tứ Nương đâu.
Hồ Lão Nhị nghe nói thế trong lòng có chút yên tâm, lão đưa mắt nhìn về phía Nhất Bảo thắc mắc:
- Theo huynh, người trong đó là ai?
Lão Đại im lặng.
***
Trong khách đường Nhất Bảo Nguyễn Xá Trang, vẻ mặt Vân Nga có phần lo lắng không yên, nãy giờ đã đi lại vài vòng. Dương Phương Lan vẻ mặt vẫn điềm nhiên ngồi tĩnh tâm vận khí ở trên gường. Vân Nga vẻ mặt sốt ruột hướng vị phu nhân nói:
- Nương Nương, tiểu nữ thấy nơi này có nhiều sự lạ, mấy ngày nay đều không thấy người nhà Nguyễn gia đến, chi bằng chúng ta cáo từ sớm trở về kinh thành.
Vị phu nhân nhìn nàng trầm tư nói:
- Chúng ta chờ thêm vài ngày nữa, nếu chủ nhân nhà người ta vẫn chưa về, chúng ta hồi kinh cũng chưa muộn.
Vân Nga vẻ mặt lo lắng hướng ra ngoài khu tam bảo. Lúc này Ái Liên cũng đột ngột bước vào, nàng ta vội quỳ xuống trước vị phu nhân, run run nói:
- Phu nhân, tỷ tỷ… ban nãy tiểu nữ định ra ngoài mua ít đồ dùng nhưng cận vệ của Nguyễn Xá Trang một mực đều không cho qua.
Vân Nga nghe xong sắc mặt không khỏi biến sắc, ánh mắt vị phu nhân một khắc cũng khẽ nheo lại. Vân Nga vội vàng hỏi lại:
- Bọn chúng có nói lý do gì không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!