Chương 50: Nghi Hoặc​

Hai đệ tử Thiên Quân Môn gác ngục sắc mặt không khỏi kinh hãi, một tên vội lấy ra một lọ thuốc nhỏ bằng sứ, mở nắp đổ ra một viên đan dược to cỡ bằng hạt sen bỏ vào mồm Đinh Hoàn.

Thu Thủy đương nhiên cũng không khỏi thắc mắc, nàng giật lấy lọ thuốc xem qua. Chỉ thấy hoa văn trên chiếc lọ sứ nhỏ này khá là đặc biệt, không giống được chế tác trong Tĩnh Hải, liền vội hỏi:

- Hắn rốt cuộc bị làm sao?

Tên đệ tử này không biết phải nói sao đành ấm ớ giải thích:

- Hai người dẫn y đến dặn… khi nào trăng sáng thì cho y uống thuốc này. Ngoài ra không nói gì thêm.

Thu Thủy cầm lọ thuốc nhỏ đưa lên ngửi thử, ánh mắt khẽ nheo lại nói:

- Thuốc này là độc dược, dùng độc công độc sao!

Nàng nhìn lại sắc mặt của nam nhân kia không biết sao lại sinh ra một cảm giác lo lắng khó hiểu, cũng may lúc này sắc mặt của y cũng đã bớt thâm tím, thần sắc đã có chút điều hòa trở lại, khiến nàng có phần an tâm hơn.

Bình tĩnh nghĩ lại, khi nãy toàn thân nam nhân này toát ra hàn khí lạnh lẽo, tay hắn khi nàng cầm vào cũng lạnh như băng, hẳn là hắn trúng phải kỳ độc không nhẹ. Thu Thủy xưa nay vốn ham đọc sách, các loại sách y thuật cũng đã từng đọc qua nhiều, nhưng loại trúng độc này thì chưa từng thấy qua. Khóe mắt khẽ nheo lại, suy nghĩ rất nhiều.

Ngoài trời trăng đã lên cao, chiếu qua lỗ hổng lớn trên nhà lao, soi rõ lên khuôn mặt góc cạnh của nam nhân đang nằm ở đó. Ánh mắt Thu Thủy không hiểu vì sao cứ lưu lại ở chỗ y, thậm chí nàng chính mình cũng không phát hiện ra điều này. Hạnh Hoa cũng chưa rời đi, nàng đứng đó đã rất lâu chỉ cảm nhận là có điều gì đó không đúng đang xảy ra ở đây, nhưng là chuyện gì thì không giải thích được.

Đinh Hoàn cũng chưa tỉnh lại, mà lần này hắn tỉnh lại có lẽ mình đã ở một nơi xa xôi khác.

Mặt trời lại chiếu sáng dòng Tiêu Tương, cả bến đò mờ ảo trong sương vàng óng ả. Bên bến thuyền, Vân Nga soi mình dưới dòng nước, tâm tư man mát buồn, cũng chẳng rõ là buồn vì đâu. Chẳng biết là vì dòng Tiêu Tương trong vắt gợi nhớ trong lòng, hay vì chân trời xa vắng đã lâu không thấy nụ cười của một người.

Ái Liên đã dìu Dương phu nhân lên đến trên thuyền khẽ nói vọng vào:

- Tỷ tỷ, chúng ta đi thôi.

Vân Nga khẽ cười với bóng nàng một cái, ngẩng lên bước nhanh lên thuyền.

Phu thuyền cắm sào đẩy thuyền ra xa bờ hỏi:

- Các vị muốn đến Nguyễn Xá Trang chăng?

Vân Nga cười tươi tắn, ánh mắt linh động nói:

- Quả thật muốn đến Nguyễn Xá Trang, sao lão bá biết hay vậy?

Phu đò cười đôn hậu, mải miết chèo đò ngang sông vừa nói:

- Mấy hôm nay lão đều chở người tới Nguyễn Xá Trang, các vị đây nhìn qua cũng biết là người quyền quý, qua sông hẳn là muốn đến Nguyễn Gia Loan rồi.

Vân Nga vẫn mỉm cười với lão bá nói:

- Nhiều người chẳng phải sẽ rất đông vui sao?

Thuyền lướt trên mặt sông êm đềm, nửa canh giờ cũng đã đến Nguyễn Gia Loan, Ái Liên vội vã đỡ Dương phu nhân xuống đò, Vân Nga đi phía sau trả cho người phu đò một quan bạc trắng. Phu đò nhận bạc cảm tạ, sau khi nàng bước lên khỏi đò còn không quên dặn:

- Tiểu thư, mấy ngày nữa có bão lớn, nếu có thể về sớm thì nên về!

Vân Nga ánh mắt trong sáng khẽ động, ngó lên nhìn bầu trời buổi sáng sớm đang xanh ngần khẽ cười nói:

- Đa tạ lão bá đã nhắc nhở!

Nàng nói xong tung tăng cầm kiếm đi nhanh về phía hai người kia, Dương phu nhân vẫn đứng đợi trên bến thuyền khẽ mắng một cái:

- Nha đầu, từ khi nào ngươi cẩn trọng như vây!

Vân Nga khẽ đỏ mặt cúi xuống, cơ hồ lại thấy rất xinh đẹp. Ái Liên đương nhiên không băn khoăn gì, mỉm cười rất vô tư, ba người cùng đi về hướng Nguyễn Xá Trang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!