Trăng lên cao chiếu sáng cả dòng Tiêu Tương, mặt nước phủ một màu ánh bạc. Lung linh trong làn sương trắng đang lững lờ trên mặt nước, một vài con đò nhỏ thả câu trên sông, cuộc sống về đêm ở Tiên Du cũng thêm phần huyền diệu, êm ả, phu thuyền buông câu hò xa vọng.
Thời gian trôi theo ánh trăng dần đã cao quá ngọn sào. Trong khách đường Nguyễn Xá Trang, Lão Đại vẫn ngồi trầm ngâm ở ghế trên cùng, ngoài một câu nói có thể coi như khen Hồ Lão Nhị, lão tuyệt nhiên không nói thêm câu gì. Hồ Lão Nhị lúc này cũng bắt đầu đi lại trong khách phòng, trong lòng lão không thắc mắc gì, nhưng rõ ràng là thấy Hồng Tứ Nương đã đi đến quá nửa ngày mà không thấy trở về, cũng có phần nào lo cho ả.
Hai con người này thường ngày vẫn cãi lộn, đánh đấm chẳng khác gì chó với mèo, nhưng đã là đồng đạo trong suốt mười năm qua hẳn là cũng nảy sinh chút tình nghĩa, có chăng là vì lúc này Lão Nhị cũng vì sĩ diện không dám nói ra miệng mà thôi.
Lão Đại sau cái vẻ mặt khô như xác chết khiến không ai đoán được ra nội tâm kia, hẳn cũng đoán ra suy nghĩ của Lão Hồ Đồ, tuy vậy tuyệt nhiên cũng không nhắc thêm lời nào.
Lão Nhị đi như thế đến cả canh giờ, cuối cùng cũng không chịu nổi quay lại hỏi Lão Đại:
- Lão Đại, mụ Tứ Nương đi đã ra ngoài đã gần một ngày rồi!
Lão Đại vẫn không chút thần sắc, hời hợt nói:
- Xưa nay cô ta không bắt nạt người khác thì thôi, làm gì có ai động tới cô ta làm gì. Ngươi không cần phải lo lắng.
- Ta không lo cho cô ta! – Lão Nhị phản bác, lão đẩy cửa đi ra ngoài còn lầm bầm lại. – Cô ta chết quách đi lại càng rảnh nợ.
Lão bước ra sân lớn, mắt hướng về bến đò Tiêu Tương, lắc đầu mấy cái rồi bỏ về phòng riêng.
"Trời hanh đất khô cẩn thận củi lửa"
Tiếng người mõ đêm nhẹ ngân lại trên đường.
Trời càng về khuya ánh trăng càng trở nên mờ ảo, cả Nguyễn Xá Trang chìm dần trong giấc ngủ, trong ánh trăng bạc trộn mờ lẫn với hơi sương có năm người áo đen bịt mặt, thân ảnh nhẹ nhàng như những con mèo đêm theo những nóc nhà đột nhập sâu vào Xá Trang.
Nguyễn Xá Trang bình thường là nơi canh phòng nghiêm ngặt vô cùng, nhưng đêm nay đệ tử trong trang lại có phần thưa thớt, chuyện này khiến cho nhóm người Lưu Cơ không khỏi đề phòng, trên một góc mái nhà Lưu Cơ kéo áo Trịnh Tú khẽ nói:
- Thông tin của đệ không sai đấy chứ.
Trịnh Tú đăm chiêu dè rặt đáp:
- Tam Bảo này được chia làm ba toà theo cấp Nhất, Nhị, Tam, chính mắt đệ nhìn thấy bọn Tam Ác được Nguyễn Khoan đưa tới khu nhà Tam Bảo này.
Nguyễn Bặc vẻ khinh thị nói:
- Vậy là trong mắt bọn Nguyễn Khoan, Tam ác Văn Giang cũng chỉ xếp vào hàng thường khách của Nguyễn Gia.
Đinh Điền có vẻ khoái trá nhưng liếc qua ánh mắt nghiêm trọng của Lưu Cơ lại thôi, Lưu Cơ khẽ hỏi:
- Chủ Tử bị chúng nhốt ở đâu?
Trịnh Tú đưa mắt nhìn về phía Tam Bảo ra hiệu, Nguyễn Bặc linh quang có phần tức giận.
Năm thân áo đen một thoáng đã đột nhập xuống khoảng sân rộng trước Tam Bảo, mấy tên đệ tử Thiên Môn Quân canh giữ thưa thớt phút chốc đã bị hạ gục, nhóm người này đã áp sát đến trước cánh cửa của tòa Tam Bảo. Đang toan dò la động tĩnh bên trong, chợt có một giọng nói khàn khàn cất lên:
- Ta đợi các ngươi đã lâu rồi, cuối cùng thì các ngươi cũng đã đến!
Bọn Lưu Cơ nghe lời này vẻ mặt đều thất sắc kinh hô:
- Là Lão Đại, chúng ta trúng mai phục rồi.
Cả bọn toan lui ra thì phía sau Hồ Lão Nhị đã xuất hiện chắn đường tự lúc nào, đi cùng hắn có cả mấy chục đệ tử Nguyễn Gia, kỳ đuốc thắp sáng cả khu Tam Bảo. Thực tình khi giao thủ với bọn Tam ác ở Lữ Đường Gia Bảo lần trước, thực lực hai bên cũng vào tầm ngang ngửa, lần này bọn chúng lại mất đi Hồng Tứ Nương, cơ bản mà nói bên phía Lưu Cơ không phải kém thế.
Có điều nơi này chính là Nguyễn Xá Trang, cho dù lúc này không thấy Nguyễn Thủ Tiệp, Nguyễn Khoan và Nguyễn Siêu đâu nhưng Thiên Môn Trận dù sao cũng không thể xem thường.
Nguyễn Bặc vốn khẳng khái, không suy tính nhiều đã băng lên chĩa thương về phía Lão Đại quát lớn:
- Biết điều thì mau giao Chủ Tử cùa nhà ta ra, nếu không đừng trách cây thương của Bặc ta không khách khí.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!