Chương 45: Bắt Cóc Hồng Tứ Nương​

Hai chữ "Thiên Hạ" chỉ chung một vòm trời, những thứ tồn tại trong cõi trời đất này phàm là vật dưới trời đều thuộc về Thiên Tử, lý lẽ như thế thử hỏi ai chả muốn được làm Thiên Tử.

Tam Kha một vẻ lạnh băng nhìn thư họa, khẽ hỏi một câu:

- Điện Hạ, người nãy giờ ở ngoài chắc đã nghe hết mọi chuyện, không biết có chủ kiến gì chăng?

Xương Văn có chút hơi bất ngờ, qua một khắc suy nghĩ đắn đo liền đáp:

- Hài nhi cho rằng lời của người này không đáng tin. Nếu chỉ dựa vào việc chiêu mộ tử sỹ mà cho rằng Nguyễn Lệnh Công âm mưu tạo phản, thì Tĩnh Hải Quân có thập nhị lộ sứ đều chiêu mộ quân mã, không lẽ những người này cũng tạo phản cả sao?

- Ha ha! Nói hay lắm! – Tam Kha đột nhiên bật cười.

Xương Văn thấy có chút không phải, Tam Thúc Vương bình thường rất hiếm nở một nụ cười, hôm nay lại hảo sảng như vậy, thật là mặt trời đã mọc đằng tây, liền đỡ lời:

- Đại Vương quá lời rồi!

Tam Kha quay ra nhìn thiếu niên một vẻ mừng rỡ nói:

- Ngươi đã lớn rồi, đã biết nói lời phải quấy, nhưng thiên cơ của chuyện này còn tàng ẩn sâu xa, ngươi tuổi còn nhỏ không thấu hết được.

Vẻ mặt hắn lại trở về vẻ lãnh đạm quen thuộc:

- Người này quả thật không đáng tin, nhưng lời hắn nói ra cũng không sai, Nguyễn Thủ Tiệp đúng là mối họa trước mắt, không trừ đi kẻ này, ngày sau chính là đại họa của ta và ngươi.

Thiếu niên nhận định lời nói quả quyết của Tam Thúc Vương khó mà thay đổi, bèn cất lời xen vào:

- Nghĩa phụ, lần này người đi Tiên Du, hài nhi xin được nghĩa phụ cho đi cùng đến Nguyễn Gia Loan một chuyến.

- Con thật sự muốn đến Nguyễn Gia Loan?

Tam Kha có chút ngạc nhiên, liền lại trở về vẻ thản nhiên nói:

- Phải rồi, con cũng đã lớn, đã đến lúc phải lo nghĩ chuyện thiên hạ thay ta rồi.

Hai câu vừa rồi Tam Thúc Vương nói đều xưng một từ con khiến Xương Văn có chút nao lòng, xưa nay chàng vốn chỉ thấy Tam Thúc Vương là người lạnh lùng khó gần, trong lòng thầm có chút không ưa ông ta. Nhưng nói gì đi nữa Tam Thúc Vương cũng là cậu ruột của chàng, lần này thấy ông ta lại tỏ ra quan tâm như vậy, không khỏi một phần xúc cảm.

***

Bầu trời Tiên Du trong xanh một dải, mây trắng lững lờ, đứng ở đây phóng tầm mắt nhìn về phía Đông, có thể nhìn thấy vầng thái dương tỏa ánh hào quang rực rỡ. Nằm ở phía Đông thành Đại La, kéo dài từ Tây Phù Liệt đến Tiên Du là miền đất thuộc quyền cai quản của ba anh em họ Nguyễn là Nguyễn Thủ Tiệp, Nguyễn Khoan và Nguyễn Siêu.

Trấn Nguyễn Gia Loan nằm ở giữa trung tâm Tiên Du, bốn phía đều là đồng bằng bát ngát, cây cối xanh tươi màu mỡ, khác hẳn quang cảnh hoang tàn ở Cổ Loa thành.

Lúc này trời đã vào cuối đông, tiết trời se lạnh, hoa mai vàng khoe sắc, hoa đào cũng bắt đầu hé nở trên cành, trên phố ngựa xe đi lại đông đúc. Ở Nguyên Gia Loan này kiến trúc có phần mang đậm hình thái phương bắc, các mái nhà chỉ hơi cong lên, chứ không cong vút như các kiến trúc phương nam khác.

Họ Nguyễn di cư từ Bắc Triều về đất Tĩnh Hải sau cuộc binh biến của Khúc Hạo, Nguyễn Hãng vì say mê miền đất Tiên Du đã quyết định sinh cư lập nghiệp ở nơi này. Nguyễn Gia sau trăm năm thế lực hùng mạnh, gia trang bát ngát, trong ngoài nuôi không ít gia nhân nô bộc, có thể nói so với cuộc sống bần hàn bên ngoài lúc này chẳng khác gì một gia tộc tiên gia.

Nguyễn Xá Trang là gia trang lớn nhất trong Tĩnh Hải, nằm bên bờ sông Tiêu Tương, phía sau là núi Yên Xá, bao gồm một hệ thống kiến trúc đố sộ. Phía trước giáp với mặt sông là kênh hào, lũy đê xen kẽ như mạng nhện, bên trong là ba tòa nhà lớn xây hiên ngang trên một khu đất rộng, còn có cái tên là Tam Bảo Nguyễn Xá Trang, nơi đây chính là khách đường của Nguyễn Gia, nơi đón tiếp đại diện các chi phái trong võ lâm Tĩnh Hải. Phía sau tam bảo là một đồi núi nhỏ với la liệt nhà cửa khuôn viên, trải dài trên núi Yên Xá, vốn là nơi các sỹ tử ngày đêm tập luyện võ nghệ và trận pháp.

Một biệt lầu trên Yên Xá, Nguyễn Thủ Tiệp đang mải miết luyện tập Bát Quái Kỳ Môn Thương Trận Thiên Môn Quân, thân ảnh phiêu dật, thoáng ẩn thoáng hiện khắp nơi trong hoa viên, nhanh đến mức người xem cũng không nhận biết nổi hắn đang đứng ở nơi nào, và đang sử chiêu gì. Thiên Môn Trận của Nguyễn Gia khi xưa đã từng danh chấn thiên hạ, nhưng đến đời Thủ Tiệp mới phát triển và ngộ ra cái kỳ bí, ảo diệu trong ngũ hành tương sinh tương khắc của kỳ trận này.

Lúc này giữa hoa viên chỉ nghe tiếng gió lay cành lá, tiếng lá già rụng xuống nền đá, tịch không một tiếng chuyển động nào. Ở chính giữa hoa viên chỉ thấy thân ảnh Thủ Tiệp thấp thoáng bước theo phương vị ngũ hành, rồi bất ngờ tung ra một kỳ chiêu đoản kích vào khối thạch lớn giữa hoa viên.

Xoạch…

Thanh âm như đá sỏi vỡ nát, khối kỳ thạch to lớn đã bị đoản kích đâm nát thành năm mảnh nhỏ. Thủ Tiệp thân ảnh dừng lại sau khối kỳ thạch, trên trán y lấm tấm mồ hôi, thần sắc cũng không thể hiện niềm vui mừng.

Đối diện với khối kỳ thạch to lớn, từ trong trúc lâm một người áo đen bịt mặt bước ra, không ngớt lời khen ngợi:

- Chúc mừng môn chủ đã luyện thành Tu La Thiên Hành trongThiên Môn Trận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!