Một đoản đao băng sương lao tới, Tiểu Tuyết thần tình còn chưa khỏi thất sắc, nàng ta vốn lại không biết chút công phu nào, thậm chí còn không kịp tránh né. Ngọc Dung nhìn dáng bộ nữ nhân này thập phần không biết võ công, lại thấy trong đao pháp của Tiểu Bạch ẩn chứa nhiều phần sát khí, liền vung kiếm băng ra gạt đoản đao của nàng ta ra quát:
- Cô ta không biết võ công, ngươi không định giết người đấy chứ?
Tiểu Bạch liếc mắt nhìn nữ tử vẹ đẹp mê mị nói:
- Coi chừng cô ta lừa đó! – Dứt lời đã dùng Nhiếp Hồn Nguyệt Ảnh băng đến sát nữ tử, kề đao lên cổ tra:
- Nói, ngươi tên gì?
- Chu …Tiểu Tuyết! – Nàng ta vẻ thất sắc hỏi:
- Các người là ai?
Tiểu Bạch ngang ngạnh hỏi tiếp:
- Ngươi không cần biết bọn ta là ai. Mau nói có phải ngươi bắt Ngô huynh không?
- Ngô huynh? Là nam nhân! – Chu Tiểu Tuyết giờ mới biết hắn tên Ngô huynh.
- Hắn…
Nàng nhìn vào phía trong nhà, chưa kịp nói hết câu hai người Dung Bạch đã băng tới phá cửa xông vào.
Trong nhà sặc mùi dược thảo, lại khói trắng nghi ngút, nam nhân đó là Xương Ngập bằng xương bằng thịt, đang ở giữa một cái nồi hấp lớn. Hai nàng thất thần xông đến vội kéo hắn ra ngoài. Tiểu Tuyết thấy hai nàng ta quả thật vô lễ hết chừng, vừa tới đã kề đao lên cổ nàng, tiếp đến lại phá cửa, xong rồi tự tiện kéo phu quân tương lai của nàng đang trị bệnh ra. Nhất thời tức giận ấm ớ quát:
- Các ngươi…
Tiểu Bạch ánh mắt sắc lạnh nhìn nàng nói:
- Hồ Yêu, ngươi định nấu Ngô huynh của ta?
Tiểu Tuyết thấy nàng ta ngang ngược không biết lý lẽ liền tức giận quát:
- Các ngươi tránh xa Ngô Huynh ra! – Tiểu Tuyết nói với vẻ ra lệnh.
Hai cô gái nghe lời này ngỡ ngàng còn chưa biết làm sao, Tiểu Tuyết đã băng đến bên đoạt lấy Xương Ngập, quả quyết mắng:
- Các ngươi muốn chàng chết sao!
- Hồ Yêu ngươi… !
Đúng lúc Tiểu Bạch thần tình tức tối, một khắc đoản đao e rằng lấy mạng nàng ta, sắc mặt Xương Ngập sau khi bị đưa ra ngoài lập tức đã xám bệch, cơ thể bỗng nhiên lạnh toát đi. Tiểu Tuyết lo lắng vội đưa hắn lại bồn xông thảo dược, thần sắc hắn mới dần hồi phục lại
Hai nàng Dung Bạch nhìn chuyện này mới hiểu ra nguyên cớ. Ngọc Dung lo lắng hỏi:
- Ngô ca huynh ấy làm sao vậy?
Tiểu Tuyết đưa mắt nhìn Tiểu Bạch lại quay sang Ngọc Dung, nhìn nàng ta có vẻ ôn hòa hơn, mới phân trần:
- Huynh ấy trúng phải hàn độc, hiện giờ tính mạng vô cùng nguy nan, ta nhất thời không có cách nào chỉ có thể ngâm huynh ấy trong nước thảo dược ấm.
- Hàn độc! – Hai nàng cũng la hoảng.
Ngọc Dung nhìn hắn hai mắt đã ứa lệ nói:
- Không lẽ cả đời của huynh ấy phải ngâm mình trong bồn thuốc như vậy sao?
Nàng ta cũng không khỏi than dài:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!