Chương 42: Hồ Yêu​

Ngọc Dung và Tiểu Bạch hai nàng rơi xuống không biết đã bao xa, vụt qua lớp sương mù chợt nhìn thấy một thung lũng màu tím nhạt, ở chỗ này dưới chân sườn đá dốc đứng lại mọc lên rất nhiều cây đại thụ, dây leo cuốn um tùm, hẳn là nơi không có con người dẫm chân đến. Hai nàng may mắn lại rơi trúng địa phương này, mặc dù bị dây leo và cành cây nhỏ ma sát đau đớn đến vô cùng, nhưng tính mạng lại vì thế mà không mất đi.

Tiểu Bạch rơi vào một đám dây Sử Quân Tử đang rực rỡ khoe nhiều màu sắc, lại bị những cuống gai cào xé rách vài nơi trên xiêm y, đau đến chết điếng, nàng cũng chẳng còn để ý đến xug quanh, cũng chẳng biết mình vừa phá nát một thảm hoa leo đẹp nhất trong thung lũng này, liền gắng gượng gọi lớn:

- Yêu nữ, ngươi chưa chết đấy chứ?

Ngọc Dung có phần không may mắn như Tiểu Bạch, nàng ta rơi trúng một thảm hoa Tử Đằng, Tử Đằng vốn thân thô cứng, cũng may nơi này khí hậu ấm áp nên cành lá mọc cũng khá sum xuê dù là đã vào mùa đông, nàng đau đến muốn ngất đi. Nghe thấy yêu nữ kia hỏi cũng cố đáp lại.

- Ta chưa chết, ngươi chớ vội mừng!

- Ha ha ha! – Tiểu Bạch bật cười, nàng xoay người nằm ngửa trên giàn Sử Quân Tử nhìn lên vách đá cao hút tầm mắt, trong lòng nộ ra một niềm hy vọng nói:

- Chúng ta rơi xuống mà không chết, chắc chắn Ngô Ca cũng không sao.

Nàng xoay người toan gượng rời khỏi đám dây leo thì chợt phát hiên ra nơi này vốn chưa phải mặt đất, thất thanh la lên:

A…A…A

Tiểu Bạch bị tuột xuống bên dưới đám dây leo, rơi xuống mặt đất đau đễn chết điếng. Ngọc Dung thất thần hỏi:

- Yêu Hồ! Ngươi không sao chứ?

Tiểu Bạch mếu máo đáp:

- Ta chết rồi! Ngươi còn không chịu xuống đi.

Ngọc Dung vẫn mắc trên đám dây leo Tử Đằng thê thảm nói:

- Ta không xuống được.

***

Phía cuối của thảo nguyên Tam Giác Mạch, Chu Tiểu Tuyết thần sắc thập phần khẩn trương, từ lúc đưa nam nhân ấy về nàng đã thử dùng các loại thuốc chữa trị phong hàn như Ma Hoàng, Tử Tô, Hạnh Nhân, Trần Bì, Quế Chi, Hương Thảo, Hương Phụ…thậm chí đã xông hắn trong hơi ấm của thảo dược, nhưng thần sắc hắn chỉ tốt thêm chút ít, giây lát sau lại tái nhợt đi, toàn thân vẫn lạnh như băng.

Phụ thân nàng là thần y danh tiếng trong thiên hạ nhưng cùng mẫu thân rời nhà đi đã lâu, hết cách nàng đành đem những kiến thức học được từ châm cứu và bấm huyệt đem ra điều trị, nhưng tất cả vẫn không có hiệu quả, tính mạng hắn vẫn đang như treo ngọn sào.

Hoàng hôn đã bắt đầu đổ xuống thung lũng Tam Giác Mạch, trời càng về đêm nam nhân đó càng trở nên lạnh buốt, bất quá nàng sợ hắn không qua khỏi liền để hắn ngồi trong nồi xông thảo dược, còn mình ngồi đó canh chừng. Đêm nay trăng đầu đông lại sáng vằng vặc, Chu Tiểu Tuyết nhìn qua ngoài khung cửa có nét ưu tư lộ rõ.

Nàng suốt mười tám năm nay đều không rời khỏi thung lũng Tam Giác Mạch nửa bước, ngoài phụ thân nàng thì nam nhân này là người con trai đầu tiên mà nàng gặp, ông trời quả thật cũng biết trêu ngươi người ta quá, lại nhè vào lúc nàng đang tắm mà ném hắn xuống, để hắn nhìn thấy hết cả, vậy mà giờ này lại muốn lấy đi mạng hắn, thử hỏi làm sao nàng đành lòng cho được.

Ngẫm nghĩ cả đến nửa buổi cuối cùng cũng đành cam chịu số phận, ai bảo nàng là Chu Tiểu Tuyết tính tình ôn thuận, vốn quanh năm ngày tháng vẫn sống an phận nơi sơn cùng thủy tận này.

Nàng đưa mắt nhìn nam nhân đang bên trong bồn xông, thở dài một cái miễn cưỡng nói một mình:

- Nhìn hắn có hơi già một chút nhưng cũng có chút phong thái, Chu Tiểu Tuyết ta bằng lòng gả cho ngươi!

Nàng tự nói câu này xong sắc mặt cũng có chút hồng đỏ, trên mặt hắn có chút biểu cảm, không biết có phải nghe được lời này của nàng không, nàng đứng đó im lặng nhìn hắn đến nửa ngày cuối cùng quả quyết nói:

- Ngươi yên tâm, dù có phải đưa ngươi đi cùng trời cuối đất, ta nhất định sẽ tìm cách trị khỏi bệnh cho ngươi.

***

Bên ngoài thung lũng Tam Giác Mạnh, sau một hồi chật vật cuối cùng Tiểu Bạch cũng đưa được Ngọc Dung thoát ra khỏi đám dây Tử Đằng mọc chen chúc, hai người xuống bên dòng suối nhỏ cọ rửa lại mấy vết thương, lại vội vã đi tìm Xương Ngập.

Tìm hết cả buổi chiều đến tận nửa đêm vẫn không thấy đâu, Tiểu Bạch gọi hai chữ "Ngô huynh" đến khan cả giọng, cả buổi nước mắt sụt sùi. Trái lại Ngọc Dung có phần ôn nhu hơn, mải miết vẫn lục lọi khắp nơi, cuối cùng vẫn không thấy một dấu vết nào, nước mắt giờ cũng đã sắp rơi ra, mà mỗi khi nàng khóc đều không ai ngăn nổi.

Trời đã tối từ lúc nào, trăng cũng đã lên cao, đáp lại lời Tiểu Bạch lúc này chỉ có tiếng sói tru, tiếng hoẵng hú gọi bầy, hai người đã quay trở lại phía suối nước. Tiểu Bạch nhìn thấy vẻ lo lắng của Ngọc Dung tự đoán không có kết quả gì bật khóc nói:

- Ngươi nói xem, có khi nào Ngô Huynh đã bị bầy sói ăn thịt rồi không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!