Xuyên qua lớp mây mù phủ trắng như đại dương, nơi đến một ngọn gió nhỏ cũng không tồn tại, không ngờ lại là một thung lũng với ngàn hoa rực rỡ, xa xa những tán Đỗ Quyên hoa nở đỏ như ngọn lửa, hoa ở trên cao, hoa ở dưới thấp, hoa khoe sắc trong tán lá. Không chỉ có Đỗ Quyên đỏ lửa, mà nơi này còn phủ một màu tím nhạt khắp mặt đất bởi những cánh hoa Tam Giác Mạch. Bên một bụi Dã Quỳ khoe sắc vàng óng, mấy đôi tình nhân bướm đang thẩn thơ vui đùa, không xa tiếng chim hót líu lo bên thác nước.
Bên thác nhỏ, nước dội xuống bọt trắng xóa một vùng, hơi nước tan ra thành một làn sương nhẹ phiêu dạt trên mặt suối trong xanh, một thiếu nữ đang thả hồn thư thái trong hồ nước, bờ vai trắng nõn nà, cánh tay thon dài đang vớt những giọt nước trong suốt đổ lên khuôn ngực hồng đào, Ở chỗ nước nông và trong này còn nhìn rõ cả thân thể ngọc ngà của nàng.
Số là ở trong thung lũng này chỉ có mình nàng sinh sống, quanh năm ngày tháng không một bóng người lạ bước chân tới, Hôm nay hứng khí trời đẹp liền thất thố làm một tiểu tiên giáng trần, tự nghĩ đến điều này má vẫn vương chút sắc hồng e lệ.
Một con chim oanh đậu trên cành cây nhỏ ven mặt hồ, ngay trên đầu nàng một đoạn không xa, hót thánh thót một hai điệu, rồi cũng lặng im đưa mắt ngắm nhìn nàng không hót nữa. Chu Tiểu Tuyết thấy cậu oanh nhỏ này thật láu cá, liền cười bảo:
- Mi dám nhìn trộm ta!
Nói xong liền sải cánh tay thon trắng mềm mại bơi ra một đoạn nước sâu, cười láu cá trả lại nó.
Nàng còn đang say xưa, bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống một vật rất lớn trước mặt nàng.
Ùm mm Ùm mm
Thần sắc thất thần, vẻ mặt trắng bệch cắt không ra một giọt máu, nàng ta còn chưa kịp bình tĩnh lại để hoảng hồn, vật thể to lớn ấy đã nổi lên:
" Nam nhân"
- A… A…A… A a a a a….
Chu Tiểu Tuyết hét vang cả một vùng thung lũng, nhưng dù có hét tới cả nửa ngày cũng chả có ai tới giúp nàng, đơn giản vì ở thung lũng này làm gì có ai khác ngoài nàng chứ.
Từ thất kinh đến thất kinh, từ hoảng hốt rốt cuộc vẫn là hốt hoảng, nàng đứng chết đó quên cả việc bơi vào bờ chạy trốn, nhưng mãi mà cái vật to lớn ấy vẫn không có chút động tĩnh nào, Hốt hoảng dần chuyển thành tò mò hé mắt ra nhìn.
A… A…A… A a a a a….
Hét chán tai, rốt cuộc cũng không thấy vật thể trước mặt có phản ứng gì, nàng tự nhủ:
" Người chết thì có gì phải sợ chứ, ai mà chả phải chết"
Tự nói xong cũng khẽ hé mắt ra nhìn kỹ một chút, Nam nhân này khắp mặt đã phủ một lớp tuyết mỏng cho dù hắn rơi xuống nước đã lâu vẫn chưa tan đi, nàng khẽ đưa tay lại gần mũi, giật mình liền thu tay lại, thất thần nói:
- Hắn còn sồng?
Nàng ngẩng mặt nhìn lên bầu trời có chút do dự tự nói một mình:
- Hắn không phải thần tiên chứ?
Nam nhân vẫn không chút động đậy, nàng liền đưa ngón trỏ đến bắp tay hắn:
Ấn ấn kiểm tra.
Thần sắc có phần ngiêm trọng, cha nàng là Chu thần y danh tiếng trong thiên hạ, nàng từ nhỏ đã có năng khiếu về y thuật, chỉ ấn nhẹ một cái cũng biết nam nhân này trúng phải kịch độc.
Trên đời này tồn tại nhiều loại lý lẽ khó giải thích, ví như tên nam nhân này, nếu lúc này hắn còn tỉnh, hẳn nàng sẽ đánh cho hắn một trận tơi bời hoa nước(lá), ít nhất cũng khiến hồn vía hắn bay về cái nơi mà hắn vửa rơi xuống. Nhưng hiện giờ hắn đang trong lúc nguy kịch, đại nguy kịch, mà Chu Tiểu Tuyết nàng lại là một tiểu nữ y, người làm nghề y sao có thể thấy chết mà không cứu.
Lương tâm trỗi dậy ra sức kéo hắn lên bờ, xiêm y thậm chí vẫn quên chưa kịp mặc. Xương Ngập khi rơi xuống thủy hồ này đã bị không ít nước tràn vào trong thực quản, lúc này do nàng vừa kéo lên trên bờ, cơ thể thay đổi nhiệt độ liền nôn ra rất nhiều nước, hắn thoáng tỉnh lại nhìn thấy lờ mờ bóng hình một người con gái, mãn nguyện yếu ớt nói:
- Quân Nghi là nàng đấy sao?
- A… A…A… A a a a a….
Chu Tiểu Tuyết vẫn chưa mặc gì, mặt đỏ như mặt trời, chân tay cũng đều đỏ ửng, hẳn là ngại đến tận xương, không chừng chỉ một lát nữa đảm bảo sẽ đánh hắn chết tại chỗ vì khinh tâm, nhưng cũng chẳng kịp, hắn làm gì còn chút sinh khí nào, chỉ một thoáng đó đã ngất lịm đi.
Nàng thất thần qua đi, thấy bầu không khí vẫn tĩnh lặng, khẽ hé mắt nhìn lại thấy hắn vẫn nằm bất động, tâm trí trấn tĩnh lại tự nhủ:
"Hắn chết rồi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!