Chương 40: Lệ Tâm​

Chiều đông gió cuốn, càng đi sâu vào trong Tử Phong gió càng lúc càng thổi mạnh, tưởng chừng như sắp cuốn ba người rơi xuống dưới vách núi, hai tà áo Bạch Lam phất phới bay trong gió đông, hòa tan trong ánh nắng chiều ảm đạm vẫn tiến sâu vào trong Tử Phong.

Tiểu Bạch lần thứ hai víu tay Ngọc Dung hỏi:

- Ngươi thực sự muốn đi tiếp vào trong ư?

Ngọc Dung một chút bần thần hỏi lại:

- Phía sau là tam ác, theo ngươi đi đường nào tốt hơn?

Lữ Tiểu Bạch khẽ quay lại phía sau nhìn Xương Ngập một thoáng nói:

- Nhưng mà ta thấy hơi sợ!

Ngọc Dung cũng nhìn về phía nam nhân đó, tức khí đáp lại lời nàng:

- Ngươi nghĩ ta không sợ sao?

Lữ Bạch á khẩu không nói thêm được gì, Xương Ngập lúc này đã theo kịp đến nơi, nhìn bộ dạng hai nàng đoán biết lại vừa có tranh cãi, liền cười ôn hòa một cái tiến lên phía trước. Ngọc Dung vội gọi với theo:

- Ngô ca đợi muội!

Ngọc Dung băng theo sát hắn, Tiểu Bạch cũng không kém cạnh liền cũng chạy tới níu lấy tay hắn, rất chi nũng nịu.

Bỗng nhiên gió thổi mạnh, một giọng nói trầm đục vang trong không trung:

- Các ngươi chạy đâu cho thoát.

Ba người thất sắc nhìn quanh nhưng tịnh không có một bóng người, Tiểu Bạch vội nói:

- Vạn Lý Truyền Âm! Tên Lão Đại sắp đuổi tới đây.

Hai người đưa mắt nhìn nhau một cái, đồng loạt cầm tay Xương Ngập vận khinh công về phía cuối con đường.

Ba người khinh công đi không biết đã bao xa, cuối cùng ở sâu phía cuối con đường hun hút ấy bỗng đột nhiên khựng cả lại, nơi này tuyệt nhiên là một con đường cụt, phía trước là vách đá sâu thăm thẳm.

Tiểu Bạch không khỏi thất thần hô lên:

- Chúng ta làm sao bây giờ?

Ngọc Dung nhìn quanh một lát bình tĩnh nói:

- Ta nghĩ chưa chắc hắn đã phát hiện ra chúng ta, có khi chỉ là dọa dẫm, chúng ta nghỉ ngơi một lát tìm xem có lối đi nào khác không?

Ba người liền chia nhau ra dò xét một lượt nơi này, Ngọc Dung tự mình xem kỹ bên các vách đá, Xương Ngập nhìn xuống dưới vực sâu thăm thẳm lòng nặng một nỗi buồn, đang còn trầm ngâm đã nghe tiếng Tiểu Bạch thét lên khiếp hoảng.

A… A… A…!

Tiểu Bạch nhất thời thất thanh la lên như nhìn thấy một quái cảnh gì đó, Xương Ngập giật mình băng tới, Ngọc Dung cho dù trong lòng chẳng ưa gì nàng ta, nhưng mấy ngày nay cùng ra vào hoạn nạn cũng có phần lo lắng liền vận khinh công vụt lại.

Tiểu Bạch đứng chết lặng ở đó chân tay run lẩy bẩy, Ngọc Dung cũng đã đến sau lưng nàng, nhìn thấy địa phương này không khỏi thất thần, thì ra là một hoang mộ còn chưa xanh cỏ, điểu khiến nàng kinh hoàng hơn cả chính là hàng chữ khắc trên tấm bia đá…

Khuôn mặt nàng thất sắc vội quay lại nói:

- Ngô ca! Huynh không được nhìn.

Nhưng Xương Ngập cũng đã đứng ngay sau lưng nàng, hắn toàn thân run rẩy thất thần nhìn thấy hàng chữ trên tấm bia đá: "Đỗ Quân Nghi, hoàng phi chi mộ"

- KHÔNG…!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!