Chương 4: Cầm Thánh​

Lại nói về Xương Tỷ sau khi được Thiền sư Vân Phong cứu thoát và đưa về lánh ở Thiên Linh Tự

Thiên Linh Tự là ngôi chùa linh thiêng mệnh danh trong tứ quốc tự , xưa nay dù quan lại , vương tộc hay thiên tử họa khi đến trước điện đều giữ phép tôn kính, trang nghiêm . Mặc dù nằm giữa thành Đại La nhưng lại là nơi ít quân quan lui tới.

Đêm qua trong trận hỗn chiến trên hẻm Tử Phong . Trong số 12 cao thủ được Dương Tam Kha thuê ám toán thì 5 kẻ đã trọng thương quay về Loa Thành báo tin. Bảy người còn lại đuổi theo tới gần thành Đại La thì mất dấu. Bọn chúng liền chia làm hai hướng vào thành dò la tin tức.

Nhóm thứ nhất dò la phía nam dẫn đầu là Trịnh Minh, hai người còn lại là Triệu An

- người này gốc Mê Linh còn có danh xưng là Hắc Sát Bá Đao một trong bốn đại đệ tử của Triệu Tông Thuận Nhất Vương Đao. Người này võ học tinh thông , đao pháp hoan biến chỉ có điều tư chất tham lam, ích kỷ nên không được Nhất Vương Đao truyền cho tuyệt nghệ. Người thứ 2 là Lê Hân người châu Hoan. Lê Hân võ công chỉ biết dăm ba chiêu phòng thân nhưng lại có tài dùng độc vô cùng lợi hại.

Là kẻ nhát gan luôn đi sau nhưng bản thân vô cùng hám lợi. Nên khi nghe đến khoản tiền lớn của vị vương gia kia chi trả đã làm hắn hoa mắt nhận lời ngay.

Nhóm thứ hai do Nguyễn Khanh Thành dẫn đầu. Tên này gốc là Phù Liệt là đệ tử tinh tú của Thiên Quân Môn. Nguyễn Khanh Thành là kẻ ngạo mạng cho rằng mình mới xứng đáng Giáo Đầu Thiên Quân Môn chứ không phải là một tên thư sinh như Nguyễn Siêu. Nên hắn thường xuyên qua lại bợ đỡ Dương Tam Kha nhằm được hắn che trở. Đi cùng hắn có Lý Mân còn gọi là Thất Tuyệt Kiếm Công Tử là công tử thứ 7 Lý gia trang , em dưới Lý Khuê. Người này tính tình trăng gió, ăn chơi xa đọa .

Ngày thường vẫn đàm đúm với bọn Công Tử hư hỏng làm chuyện thị phi. Hắn là nỗi ô nhục của Lý Gia . Lý Khuê nhiều lần muốn trừng trị tên tiểu đệ nghiệt chủng này . Nhưng Thất kiếm gia này lại thường lui tới Dương Phủ được Tam Kha hậu ái. Nên đành nhắm mắt cho qua. Hai kẻ còn lại là 2 anh em Khúc Thừa Tuyên và Khúc Thừa Khánh họ Khúc sau cuộc binh biến năm Đồng Quang thứ nhất thế lực họ Khúc ở Tĩnh Hải nằm trên bờ vực thẳm. Việc lấy lòng Tam Kha để có 1 chốn dung thân là dễ hiểu.

Hai bên hẹn ước lấy pháo tiêu làm hiệu nếu dò ra manh mối.

+ +

+​Trên đại lộ từ kinh đô Cổ Loa đến thành Đại La . Một chiếc xe song mã lặng lẽ lướt trong màn đêm tĩnh mịch. Người kỵ phu bắp tay vạm vỡ, khuôn mặt chai sạn vì sương gió ra sức thúc ngựa , nhưng trên miệng vẫn không phát ra chút thanh âm nào. Dường như chỉ nghe tiếng gió rít , tiếng sương tan trong đêm thu.

Con đường in bóng trăng mờ tỏ. Cách đó không xa , trên mái đình cổng đông bắc thành Đại La có một tà áo dài phiêu dật đứng trong gió thu. Nàng đứng đó bất động hai tay ôm chặt một cây Cổ Cầm. Bao nhiêu ánh trăng mờ nhạt như đọng trên tà áo trắng của nàng . Nàng thả mắt vào màn đêm vô tận, ánh thu ba như ẩn chứa nỗi cô đơn. Mặc dù nàng đang che khăn lụa nhưng vẻ đẹp vẫn tỏa sáng như ngọc châu.

Chiếc xe tiến gần về phía cổng thành người con gái lạnh lùng buông cây Cổ Cầm ra gảy một khúc nhạc. Đôi bàn tay uyển chuyển đi từng phím trên cây Cổ Cầm đang bay lơ lửng trước ngực nàng. Cùng lúc ấy bỗng nhiên trời chuyển gió lạ , trong tiếng gió có thanh âm sắc bén len lỏi phi thẳng về phía chiếc song mã rồi biến chuyển thành ảnh đao chém lên 2 con kỵ mã . Hai con đại mã gục xuống không kịp kêu lên 1 tiếng. Người kỵ phu chưa hết kinh hoàng đã bị một luồng kình khí khác ập đến đẩy văng ra xa trên mặt đất ngất lịm đi. Càng xe ngựa theo quán tính tỳ xuống mặt đường trượt dài đi.

Từ trong xe một bóng người khinh công vút ra ngoài thân thủ xuất thần phút chốc đã băng đến phía mái đình đối diện Cầm nữ.

Người đàn ông khuôn mặt trắng hồng không ai khác chính là Dương Tam Kha. Hắn chỉ kiếm về phía nữ nhân kia quát lớn:

-Cầm Thánh ! Ta với ngươi xưa nay không thù không oán. Vì cớ gì mà lại ám toán ta!

Nữ nhân kia vẫn không quay lại. Chỉ thấy âm thanh trong trẻo ngân trong gió

- Ác giả ác báo! Gieo gió thì gặp bão. Ta khuyên ngươi chớ gây thêm nghiệp chướng !

Tam Kha thần sắc có chút biến đổi sát khí lộ tràn trên mặt. Hắn cười lớn

- Thiên hạ trong tay ta! Ngươi cản được chăng!_ Nói vừa dứt lời liền phi thân đâm kiếm thẳng về phía Cầm Nữ . Thân thủ vô cùng linh hoạt chỉ trong một khắc đường kiếm đã đâm tới sau lưng cô gái xuyên qua cơ thể cô. Nhưng cũng đúng lúc này hắn phát hiện đó chỉ là cái bóng ảo ảnh. Mồ hôi trên trán hắn bắt đầu toát ra . Hắn quay vội sang phía tả đã thấy Cầm Nữ kia phiêu dật bên mái đình.

Hắn tung người xoay một vòng lăng không, thân ảnh hắn phút chốc như vô hình vụt lại phía Cầm nữ chiêu mà hắn dùng là Vô Ảnh Đoạt Hồn Kiếm , nhưng cũng như lần trước khi đến gần Cầm Nữ kia chỉ là một ảo ảnh.

Không từ bỏ Tam Kha xuất chiêu mỗi lúc một gia tăng . Nhưng Cầm Thánh vẫn như làn gió ẩn hiện. 5 6 7 8 9 chiêu mà vẫn không sao tiếp cận được . Đột nhiên Tam Kha dừng lại . khóe miệng hé 1 nụ cười nhạt nói :

- Mộng Ảnh Cầm thật kỳ tuyệt . Nhưng với ta nó chỉ là trò trẻ con.

Nói vừa dứt lời hắn liền cắm cây đoản kiếm trong tay xuống miệng đọc 1 câu chú . Tức thì cũng quanh phát sáng một luồng hồng quang.

- Khinh Hồng Trường ! _ một ý nghĩ vụt qua đầu nữ nhân.

Ngay lúc cô chưa kịp phản ứng đã thấy Dương Tam Kha áp sát đến gần 1 thước...…Chỉ thấy bàn tay Cầm nữ điêu luyện gảy 1 cung cầm , lập tức từ trên Cổ Cầm phát ra 1 vòng sáng bạc che trước đường kiếm của Dương Tam Kha đồng thời ngay khắc đó đẩy nàng lùi về sau đến chừng hơn 20 thước né khỏi đường sát kiếm trong gang tấc.

Rah.. Rah…rah những viên ngói dưới chân nàng vỡ vụn. cuối cùng trên mép mái đình nàng chấn trụ dừng lại. Lúc này mồ hôi trên trán nàng cũng toát ra trong tâm thoáng chút hoang mang nhưng miệng vẫn cười nói :

- Hảo công phu !

- Đa tạ ! đa tạ !

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!