Chương 39: Hẻm Tử Phong

Trên đời này lắm chuyện nói ra quả thật không ngờ, tứ ác Văn Giang tồn tại suốt hơn mười năm ở đất Tế Giang, không phải vì Hồ Lão Nhị hồ đồ hễ không vui là giết người, không phải vì Trịnh Lão Tam ra ngoài đường thấy gái đẹp nhà lành là trêu ghẹo bắt bớ, càng không thể là bởi Hồng Tứ Nương làm chủ Thất Đại Kỹ Phường danh tiếng một vùng, mà chính bởi sau lưng bọn chúng là Lão Đại, một tên ác ma lạnh lùng có võ công cái thế, lại thêm tâm cơ ác độc.

Đinh Hoàn phút này nhìn thần sắc của hắn mồ hôi không khỏi thấm ướt lưng áo, Lữ Tiểu Bạch cũng lăng không đến trước mặt Xương Ngập, hướng Lão Đại quát lớn:

- Lão Đại Ác ngươi chớ làm bừa, ta là cháu gái của Lữ Đường Bảo Chủ, biết điều thì mau tránh lối ta đi, nếu không sau này gặp họa sát thân chớ trách ta không báo trước.

Hồ Lão Nhị cùng Hồng Tứ Nương nghe danh xưng này cũng lập tức đã dừng lại có chiều kinh sợ, ngược lại tên Lão Đại chỉ khẽ nhếch mép nói:

- Lữ Đường Bảo Chủ? Ha ha, Lữ Gia các ngươi giờ đến thân mình còn chẳng giữ nổi, còn giám to tiếng với ta sao.

- Khốn kiếp!

- Lữ Tiểu Bạch tức khí liền chửi thề

- Các ngươi lúc thất thế đến cầu thúc phụ ta che trở, vậy mà giờ đây sau lưng người lại nói lời khinh thị, đừng trách bản cô nương ta không khách khí!

Tiểu Bạch toan xông lên liều mạng một phen, Xương Ngập vội kéo tay lại gàn nói:

- Tiểu Bạch chớ manh động!

Ngọc Dung lúc này cũng về đến, Đinh Hoàn suy tính chốc lát liền nói:

- Lữ cô nương, tại hạ thấy lời vị huynh đệ đây nói rất có lý, chúng ta hiện không phải đối thủ của chúng, nên tính đến phương sách vẹn toàn thì hơn.

Xương Ngập nhìn Đinh Hoàn cười khổ nói:

- Đinh huynh đệ có phương sách gì chăng?

Hắn thở dài một cái nói:

- Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách!

Xương Ngập á khẩu nhìn hắn, Lữ Tiểu Bạch liền quay sang Ngọc Dung nói:

- Ngươi mang theo huynh ấy, để ta đánh lạc hướng bọn chúng!

Ở hoàn cảnh này Ngọc Dung bất đắc dĩ đành gật đầu một cái, Đinh Hoàn cũng thủ thế, bọn tam ác còn chưa kịp có phản ứng gì Lữ Tiểu Bạch đã ném ra một đạo bùa quát lớn:

- Phù Ảnh Tam Sinh! Biến.

Lập tức phía trước mặt ba kẻ ác nhân một làn sương khói mù mịt bốc lên che kín cả tầm nhìn, bốn người liền nhân cơ hội đó thoát vào phía rừng hoang, Hồ Lão Nhị bực dọc chửi thề:

- Khốn kiếp! Con ranh này lỏi thật! Lão đại chúng ta phải làm sao?

Vẻ mặt lão lạnh như tiền nói:

- Bọn chúng chạy không xa được đâu, mau đuổi theo.

Tam ác phút chốc cũng đã mất dạng trong hoang lâm, tên tiểu nhị cuống quýt đuổi ra đến sân gọi lớn:

- Quan khách! Các vị còn chưa trả tiền.

Hoang lâm chỉ còn là khói bụi, hắn bực bội chửi thề một câu:

- Khốn kiếp…! Khách hiệp cái con mẹ gì, phá đồ người ta, ăn xong còn không trả tiền.

Hắn than dài lầm lũi lại bước vào trong dọn dẹp đống hỗn độn, hắn còn chưa dọn dẹp xong bên ngoài đã có một chiếc xe ngựa dừng trước cửa, ngày hôm nay với hắn quả là đại xui xẻo, không những bàn ghế bị đập phá tơi bời, mà ngay cả tiền ăn cũng bị người ta xù mất. Nhìn thấy mấy vị quan khách này là nữ nhi, lại ăn mặc đều là gấm vóc thượng hạng, liền mừng rỡ đon đả vội ra chào ngay.

- Quan khách xin vào trong quán nghỉ ngơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!