Dưới ánh trăng mờ nhạt trong rừng trúc mênh mang , một nữ tử đang khóc thút thít, một nam nhân đứng cạnh nàng chưa đầy bốn thước, mặc nhiên vẫn đứng bất động ở đó, chờ rất lâu, cuối cùng đưa ra một chiếc khăn tay bằng lụa trắng thêu một đôi chim uyên, khẽ mở lời nói:
- Đan Muội! Đừng khóc nữa…
Nam nhân đó chính là Lưu Cơ, ngay khi rời khỏi phòng của Đàm phu nhân đã vội vã đuổi theo nàng đến trúc lâm này. Đan Gia có chút sửng sốt thoáng qua khẽ gạt lệ nói:
- Lưu huynh! Sao lại là huynh?
Sắc mặt hắn có chút buồn không rõ, rõ ràng người Đan muội đợi là Đinh Hoàn chứ không phải hắn, hắn đưa mắt nhìn nàng chua xót nói một câu:
- Nhất định ta sẽ mang Đinh Hoàn về cho muội.
Nữ tử nghe mấy lời này cảm động lại khóc tiếp, lần này nàng gục đầu vào vai hắn mà khóc như đứa trẻ thơ, Lưu Cơ không nói thêm câu gì, hắn không lý do cứ để mặc nàng trong vai hắn mà khóc như vậy. Những giọt nước mắt ấm áp thấm ướt áo bào chảy xuống ngực hắn vẫn còn đang nóng hổi.
Lưu Cơ và Đan Gia cùng lớn lên ở Sơn Trang Tri Hối, là đôi bạn thanh mai trúc mã, trong lòng Lưu Cơ sớm đã xuất hiện tình cảm với Đan Gia, nhưng Đan Gia lại không hề hay biết, trong trái tim nàng ngự trị chỉ có một hình bóng Đinh Hoàn. Lưu Cơ không vì đó mà hận, trái lại còn ra sức vun đắp cho nàng, chỉ là gần đây sau khi Đinh Hoàn gặp cô gái tên Vân Nga ấy, đã khiến hắn si mê đến thần điên bát đảo, sớm tối đều chạy theo tiểu cô nương đó đến khắp nơi, chuyện này khiến hắn rất đau lòng, hắn là vì Đan muội mà đau lòng.
Hai người ngồi lặng trong trúc lâm không biết đã bao lâu, Đan Gia khóc nhiều cuối cùng ngủ thiếp luôn trên vai Lưu Cơ, hắn vỗn không muốn đánh thức nàng nên cũng ngồi yên như vậy mà canh cho nàng ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Mặt Trời chiếu ánh sáng xuyên qua những tán trúc, phản chiếu xuống khuôn mặt xinh xắn còn vương chút u sầu của Đan Gia, nàng mới lười nhác mở mắt, thấy mình dựa vào vai Lưu Cơ đã cả đêm, liền vội vã đứng dậy ngượng ngùng nói :
- Lưu huynh! Thật xin lỗi huynh!
Lưu Cơ nhìn nàng cười dấu dịu một cái nói:
- Không sao, khi còn bé chẳng phải muội cũng toàn dựa vào vai ta ngủ sao?
Đan Gia đỏ mặt không nói gì, Lưu cơ đã đi dắt hai con ngựa tới nói:
- Chúng ta đi thôi.
- Chúng ta đi đâu bây giờ ?
- Đan Gia hỏi hắn.
Lưu Cơ cười với nàng:
- Đi Cổ Loa tìm Đinh Hoàn của muội!
Đan Gia có chút đắn đo, nửa một nét giận hờn nói:
- Muội làm sao tranh lại được với Quận Chúa đó?
Lưu Cơ cười ha ha dong ngựa đi trước miệng còn khích lại:
- Muội là thiên kim tiểu thư của Sơn Trang Tri Hối, còn sợ không là đối thủ của nàng ta sao?
Đan Gia dĩ nhiên là trúng kế lập tức đã băng lên ngựa đuổi theo nói lớn:
- Muội rốt cục muốn xem mặt mũi cô ta như thế nào.
Lưu Cơ tự mình cười tự mình lại nhói đau, không nói thêm gì nữa, hắn phóng ngựa băng nhanh về phía trước, Đan Gia thúc ngựa chạy phía sau, hai người nhằm hướng Bắc mà đi.
***
Lĩnh Nam Trấn, một tửu lầu bên sông,
Ngô Xương Ngập cùng Tiểu Bạch, Ngọc Dung bước vào quán, chàng gọi tiểu nhị mang ra vài mót ăn nhẹ, hai nàng Ngọc Dung Tiểu Bạch đi cùng đã mấy ngày đường nhưng xem chừng khí khái vẫn còn bất phục, Ngọc Dung bỏ kiếm xuống bên cạnh bàn làm ngơ không muốn gắp một đũa, Tiểu Bạch ý tứ cũng chẳng chịu thua, có điều lại không muốn lặp theo nàng ta liền tươi tắn cười nói, tay dùng đũa gắp một chiếc cánh gà lớn sang bát Xương Ngập dịu dàng nói :
- Huynh ăn nhiều một chút!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!