Chương 37: Nguyệt Tâm​

Trong căn nhà nhỏ không xa rừng cỏ hoang,

Một quả phụ chừng hơn 40 tuổi đang tỏ ra hết sức giận dữ, những người xung quanh đều không dám nói câu nào, chỉ riêng một nữ tử đứng tháp tùng bên cạnh trong vẻ nghiêm trang có chút tiếu ý.

Vị phu nhân ấy họ Đàm, gương mặt nghiêm trọng, đến nửa ngày cuối cùng nhìn xuống Đinh Hoàn trách móc một câu sâu xa:

- Ngươi đủ lông đủ cánh nên không còn coi người mẫu thân này ra gì nữa rồi!

- Hài Nhi không dám…!

Đinh Hoàn vội nói:

- Hài nhi quả thật có cấp sự…

Đàm phu nhân giận dữ quát:

- Cấp sự, quan trọng hơn cả việc gặp ta sao?

Lưu Cơ nhìn hắn nháy mắt ra hiệu, Đinh Hoàn tỏ vẻ bất đồng với hắn, quay sang phía mẫu thân.

- Hài nhi có chuyện xin thưa với mẫu thân...

Đinh Hoàn một vẻ nghiêm trọng, trong lòng hẳn là muốn đem chuyện về Vân Nga ra nói cùng thân mẫu, vị phu nhân kia thấy thái độ này của hắn liền cũng im lặng mà nghe. Chỉ có Lưu Cơ thần sắc có chút thất thần, hắn đưa mắt nhìn Đan Gia vẻ lo lắng, lại đưa mắt xuống nhìn Đinh Hoàn, thấy Hoàn tiếp:

- Mấy hôm trước khi đến Trấn Văn Giang, hài nhi vô tình đã gặp một người…

- Người này mang theo bí mật của Kim Linh Huyền Ngọc…! – Lưu Cơ đột nhiên xen ngang vào.

Mọi người ở trong phòng gồm có Nguyễn Bặc, Đinh Điền, Trịnh Tú, Đan Gia và ngay cả Đàm phu nhân cũng có phần ngạc nhiên, thường ngày Lưu Cơ là người cẩn trọng giữ lễ nghĩa, lúc này lại thấy hắn đột nhiên xen ngang vào lời Đinh Hoàn như vậy, quả là có chút không bình thường. Đinh Hoàn á khẩu quay sang nhìn hắn chỉ nói được một từ:

- Đệ…!

Đàm phu nhân thần quang sắc bén, hẳn là đoán ra trong thâm ý hắn có nguyên do, liền cũng đỡ lời:

- Lưu Cơ, ngươi nói rõ ra đi.

Lưu Cơ đem toàn bộ câu truyện ở Văn Giang và Tế Giang kể lại một lượt, tuy nhiên riêng chuyện về Vân Nga thì không nói đến một lời nào.

Đan Gia nghe xong thở nhẹ một cái, may mắn không có chuyện gì nghiêm trọng, cũng là tại Lưu Cơ hôm nay có chút khác lạ, nàng lại đưa ánh mắt si đắm nhớ nhung nhìn về phía Đinh Hoàn.

Lưu Cơ nhìn thấy nụ cười trên khóe môi Đan Gia có phần thanh thản một chút, hắn lại quay sang Đinh Hoàn thần sắc biểu thị xin lỗi. Đinh Hoàn cơ bản là không có lý do gì để trách móc hắn, chỉ là lần này muốn nói rõ chuyện của Vân Nga lại bị hắn phá rối một lượt, thấy giờ nói ra không tiện nữa bèn thôi, thần sắc mang vẻ rất bồn chồn.

Đàm phu nhân liếc nhìn Đinh Hoàn một cái, trong lòng đoán ra dăm ba phần đang không vui, bà ta liền cất lời nói:

- Kim Linh Huyền Ngọc thì làm gì chứ, chẳng phải các ngươi vì nó mà suýt mất mạng đó sao. Đinh Gia xưa nay mọi chuyện trên dưới đều vì nhân sinh mà hành sự, lòng cảm thấy không thẹn với trời đất, tâm không hổ với tiền nhân, đâu cần phải trông mong vào một viên Thần Châu để giành thiên hạ.

Lưu Cơ cúi mặt hổ thẹn thưa:

- Lưu Cơ lỗ mãng rồi! Xin Lão Thái Gia tha tội!

Đàm phu nhân nhìn hắn ôn nhu nói:

- Dù sao mọi chuyện cũng đã rồi, trách ngươi có làm được gì! Chuyện Kim Linh Huyền Ngọc hãy tạm gác lại, Các ngươi về nghỉ ngơi trước, sớm mai chúng ta lên đường trở về Hoa Lư.

Nói xong đã bỏ vào phòng trong ngay, Đan Gia cũng vội theo tháp tùng, trước lúc rời đi không khỏi quyến luyến nhìn Đinh Hoàn một lượt, hắn vẫn quỳ lặng im, trong lòng đầy tâm sự, hoàn toàn cũng không hay biết cái nhìn quan tâm của nàng, vẻ mặt Đan Gia thoáng một nét buồn vô cớ, nàng bước vào trong.

***

Ánh trăng chiếu rọi bên cửa sổ, Vân Nga buông mái tóc dài, mặt ngẩng nhìn ánh trăng đang treo trên trời cao, tâm tư có chút buồn không rõ, nàng soi bóng trăng hay soi bóng mình trong đó. Trong ký ức nàng, một cánh tay ấm áp ôm nàng bay qua bầu trời Văn Giang, một nụ cười như nắng mùa thu nơi vọng nguyệt, một ánh mắt nhìn lưu luyến trên Thủy Nguyệt Hồ, nàng biết huynh ấy đã nhìn theo nàng đến khi sương mờ khuất dạng, nàng tự trách mình sao lúc ấy lại không quay đầu nhìn lại, lúc đó nàng đã nghĩ gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!