Chương 35: Trấn Đan Nhiễm, Đinh Hoàn Bị Truy Sát​

Cầm Thánh và thiếu nữ áo hồng lên thuyền nhỏ nhằm hướng Thập Tử Sinh mà đi, Đinh Hoàn vẫn đứng lặng bên Nguyệt Hồ nhìn theo hình bóng mảnh mai của nàng khuất trong sương mờ.

Bên trong mấy đệ tử Lữ Đường Gia Bảo lập tức đã đưa Lữ Thiên Ảnh về dưỡng thương, lúc này Lữ Hồng Phất cũng đã cử người đến Tàng Trấn Các gọi Lữ Đường mang Thần Châu đến giao lại cho Yên Nam Tử .

Lý Khuê nhận lại Phong Lôi kiếm nhưng trong lòng vẫn không được vui vẻ, hẳn là còn muốn cùng Lữ Đường giao đấu một trận, nhưng lúc này trên đại sảnh đều là các tiền bối, hắn lại là người trọng nghĩa nên không dám bày tỏ gì.

Yên Nam Tử mở rương ngọc, từ trong bảo rương 3 viên Linh Châu như có sức mạnh kỳ bí lạ thường phút chốc đã bay lơ lửng trên không trung. Tử Linh Thần Châu và Lam Linh Thần Châu ngẫu nhiên đã nhằm hai hướng Đông, Tây mà bay mất trước sự ngỡ ngàng của mọi người nhưng kỳ dị hơn cả Kim Linh Thần Châu lại chỉ sáng mập mờ , nó bay một vòng quang tiền sảnh rồi đến bên Vạn Hạnh thiền sư dừng lại một khắc, sau đó lại chuyển đến bên tay Đinh Hoàn, ánh sáng mờ nhạt đã tắt hẳn, liền rơi vào lòng bàn tay hắn.

Mọi ánh mắt trên đại sảnh lúc này đều đổ dồn về phía Đinh Hoàn, lúc đầu với sự việc này hắn có phần hứng thú, nhưng sau một hồi thấy cả ngàn ánh mắt đều đang nhìn hắn, khiến hắn chỉ đành biết cười khổ.

Đinh Hoàn quay sang nói với Vạn Hạnh thiền sư:

- Đại sư ! Kim Linh Châu này vốn là bảo vật của Trấn Quốc Tự, theo tại hạ thấy vẫn nên để thiền sư mang nó trả về Trấn Quốc Tự thì hơn.

Vạn Hạnh trong lòng hẳn cũng đang có ý này nhưng không dám nói thẳng ra mà thôi, nhưng hắn lại chợt nhớ đến lời của sư phụ dặn trước lúc khiết già:

" Kim Linh Huyền Ngọc có linh căn chí tôn, vốn là bảo vật của bậc đế vương nhưng bởi vì linh căn quá cao nếu người cầm nó không đủ tâm cơ chỉ e sẽ gây ra họa diệt vong. Lý gia cần phải trải qua ba đại kiếp nạn mới có thể xưng đế được".

Lời thoáng qua trong đầu, Vạn Hạnh chắp tay đáp lễ nói:

- A Di Đà Phật! Kim Linh Thần Châu chọn thí chủ hẳn là có nguyên căn, theo ta Đinh thí chủ hãy tự mình mang đến Trấn Quốc Tự thì phải hơn.

Trên dưới trong đám nhân sỹ có nhiều lời đồng ý:

- Nói đúng lắm!

Phạm Chiêm và Yên Nam Tử cũng đưa ánh mắt ôn nhu nhìn hắn, duy chỉ có Nguyễn Thủ Thiệp, Nguyễn Khoan cùng nhóm người của Yên Viên Phái tuy không tỏ ra thái độ, nhưng trong lòng chẳng hề vui vẻ gì.

Phạm Chiêm quay sang Lữ Hồng Phất ôn nhu nói:

- Ta đưa muội về Phạm Gia!

Hồng Phất ảm đạm từ chối:

- Muội sống gần hết cuộc đời ở Lữ Đường Gia Bảo, thật lòng không muốn rời xa nơi này, sau này nếu huynh rảnh dỗi có thể đến Lữ Gia thăm muội là được rồi.

Phạm Chiêm quay qua nhìn Ngô Xương Ngập một thoáng quay lại nói:

- Lần này ta có việc buộc phải trở về!

- Muội hiểu!

- Lữ Hồng Phất ôn nhu đáp lại.

Đinh Hoàn trong lòng có phần sốt ruột vội từ dã đi ngay, nhóm Bặc, Điền, Cơ, Tú cũng vội vã đi theo hắn.

Trên đại sảnh các lộ phái khác cũng dần từ biệt rời đi cả

***

Thuyền nhỏ trôi trên sông , Phương Lan thủy chung đều nhìn về phía sương mờ phủ trắng, nửa ngày trôi qua mới hỏi một câu:

- Tiểu nha đầu! Ngươi có tâm sự gì sao?

Vân Nga cả nửa ngày đều quay đầu nhìn về phía sau thuyền, tâm tư ưu sầu, nghe câu này thần sắc có chút giật mình vội trả lời.

- Tiểu nữ…không có gì.

Phương Lan khẽ cười:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!