Chương 34: Ly Biệt​

Một kiếm đâm vào ngực, không gian dường như dừng lại.

Là giận hay là yêu? Ba người đứng đối diện nhưng ba dòng suy nghĩ

Lữ Tiểu Bạch chợt như tỉnh ngộ, đây chính là Hoàng ca ca mà nàng đã từng gặp, từng nhớ nhung, người có thể sẵn lòng lấy tính mạng để bảo vệ cho nàng. Hoàng ca đã từng bị nàng đâm một đao…À không hai đao mới đúng và cũng ngay từ nhát đao đầu tiên ở bên bờ Thủy Nguyệt Hồ năm đó thì trái tim nàng đã thuộc về Hoàng ca rồi. Một đoạn trong ký ức hiện về, năm ấy cũng trên chính Thủy Nguyệt Hồ này.

***

Một cô gái 14 tuổi bướng bỉnh đứng bên Thủy Nguyệt Hồ đang òa khóc. Một nam nhân 24 tuổi đứng cách nàng chưa đầy 4 thước đều thủy chung không quay lại, không dỗ đến một câu.

Ngoài làn nước hồ trong suốt như gương đang bốc lên từng đợt sương trắng mờ ảo. Thiếu nữ đó vẫn khóc mãi, cuối cùng chỉ hỏi duy nhất một câu trong nước mắt :

- Huynh nhất định phải đi sao?

Nam nhân đó thần thái vô cùng âu sầu đáp lại duy chỉ có hai từ :

- Phải đi !

Thiếu nữ đó khóc to hơn, nam nhân kia tịnh vẫn quay mặt đi. Hắn không phải là vô tình đến mức không quay lại dỗ nàng mà vì hắn muốn che giấu nỗi buồn trong lòng hắn. Là hắn không đành nhìn thấy nàng như vậy.

Tiểu nữ bướng bỉnh kia nói :

- Mạng huynh là do ta cứu, ta không cho huynh đi huynh không được đi.

Hắn trong lòng rơi lệ, vẻ mặt làm ra vẻ quyết tâm nói :

- Xin lỗi Tiểu Bạch! Ta không thể không đi!

Nàng trong lòng giận dỗi, gàn bướng nói :

- Nếu huynh dám bước một bước ta sẽ giết huynh!

Nam nhân đó biết rằng Tiểu Bạch nàng nói ra câu đó đều vì muốn hắn ở lại bên nàng, miễn cưỡng nói :

- Mạng ta do muội cứu! Sống chết là quyền của muội.

Nói xong liền bước về phía con đường trước mặt đang phủ một lớp sương mờ.

Tiểu Bạch nhìn theo, một khắc trôi qua đều thấy không thể níu giữ, không thể buông tay, không thể không giận dữ. Lần đầu tiên nàng dùng Nhiếp Hồn Nguyệt Ảnh phi thân ra trước mặt hắn, nàng muốn hắn ôm nàng vào lòng và nói:

"Tiểu Bạch ta không đi nữa! Ta nhất định sẽ ở lại bên muội"

Nam nhân đó vẫn một vẻ lạnh nhạt. Đoản đao đã xuất ra từ tâm nàng, đâm hắn một đao lòng đau như cắt. Hắn trúng đao nhưng trái tim nàng lại quặn đau đến mức đánh rơi thanh đoản đao xuống đất, đệ tử Lữ Đường Gia Bảo dù có chết cũng không được rơi đao.

Hắn mang vết thương đó của nàng mà đi khuất trong khung trời mờ ảo, khiến nàng trong suốt 4 năm trời đều đau nhói, nàng chờ hắn trở lại, nhưng hắn mãi không trở lại. Phải chăng hắn vì hận nàng mà đã không trở lại?

***

Không phải Hoàng ca giận nàng. Nàng vội ôm lấy hắn :

- Huynh…! Huynh có sao không? Huynh thật là ngốc.

Nàng òa khóc trong nỗi đau.

Ngọc Dung lập tức thu kiếm lăng không một vòng, nàng vừa lo lắng vừa tức giận nói:

- Huynh dám bảo vệ tiểu Hồ Ly đó!

Xương Ngập có phần đau đớn, gượng nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!