Chương 3: Truy Sát​

Trong tang điện hoàng cung Dương Hậu và các Hoàng Tử, cùng nhiều thân vương đang thọ tang. Ngoài trời u ám, mây đen bao phủ . Tiếng khóc khắp trời.

Tại Thiên Minh điện không xa nơi thọ tang Ngô Vương . Tam Kha mặc một đạo quan màu trăng điềm tĩnh hoạ một bức thư pháp lớn hai chữ 'Thiên Hạ'. Bên ngoài gió thổi mạnh chừng sắp có bão. Một viên quan Cẩm Vệ mở cửa bước vào báo tin. Cửa mở làm gió thổi hắt nghiêng mực xuống đất. Tên quan hầu bút hoảng sợ cúi xuống toan nhặt lên thì hắn đã rút bảo kiếm chém xuống . Một cánh tay của viên quan đứt lìa rơi trên mặt đất .

Hầu siêu hồn, bạt vía, ngất lịm đi. Mấy tên khác mặt xanh như tàu lá.

Tam Kha quát.

- Lôi nó ra!

Bọn hầu lúng túng, run rảy kéo xác hầu bút ra.

Viên quan Cẩm Vệ không khỏi kinh hãi thận trọng thưa :

- Bẩm Dương Công . Đại Hoàng Tử đã chạy thoát .

Tam Kha quắc mắt nhìn. Tên quan Cẩm Vệ kinh hãi biện minh.

- Trong thành bỗng nhiên xuất hiện một cao thủ võ công cao cường , chỉ một chiêu đã lấy mạng hơn mười cao thủ Cẩm Vệ cướp Xương Ngập đi.

Tam Kha kề kiếm lên cổ tên Cẩm Vệ quát.

- Đuổi theo truy sát hắn cho ta. Nếu không lấy được đầu Xương Ngập thì hãy tự cắt đầu các ngươi mang về đây!

Viên Cẩm Vệ khiếp sợ cúi rạp xuống thưa

- Tiểu nhân tuân mệnh!

- Nói xong vội lui gót ra ngoài.

* *

*​

Ngoài thành nam một chiếc xe ngựa chạy băng băng trong đêm tối. Trong xe là một câu bé chừng 10 tuổi khuôn mặt khôi ngô. Người đánh xe là một thiếu phụ làn da trắng hồng, xiêm y lụa xanh, tuy khuôn mặt có chút thất thần , lấm lem xong vẫn thập phần xinh đẹp.

Phía sau tiếng vó ngựa đuổi theo lúc một gần. Đỗ Phi càng thêm hoang mang. Cảnh chém giết của quan quân trong thành ám ảnh trong đầu nàng . Cái chết với nàng giờ không còn đáng sợ nhưng bảo vệ được dòng máu hoàng tộc là trách nhiệm quá lớn với nàng.

Tiếng kỵ mã mỗi lúc một gần. Tiếng tiễn nỏ xé gió bên tai đâm xuyên lên những hàng cây ven đường càng khiến nàng thúc ngựa chạy nhanh hơn.

Một mũi tên xuyên qua rèm xe ngựa đâm vào tay trái của nàng . Nỗi đau xé ngang đêm tối. Nàng dùng hết sức bình sinh từ tình yêu của một người mẹ , bẻ gãy mũi tên vụt xuống lưng ngựa. Chiếc xe cố sức lao đi.

Trên một vách đá không xa con đường truy sát của Sát Thủ . Đại sư Vân Phong đang toạ thiền thì nghe âm thanh huyên náo. Trong sát âm từ xa có cả tiếng khóc của trẻ em . Cho là có chuyện bất thường bèn phi vân đuổi theo.

Dưới vách đá chiếc xe ngựa đang lao đi trong đêm. Bỗng con tuấn mã hi vang dừng bước. Phía trước là vực thẳm. Nàng ở bước đường cùng ấy không hề suy nghĩ liền lấy thân mình chắn tên cho hài nhi. Một mũi tên xuyên ngang màn đêm bắn vào ngực nàng. Nàng gục xuống , máu thấm ra ướt cả xiêm y

Xương Tỷ ôm mẫu thân hoảng hốt gọi lớn

- Mẫu Thân !.....

Một tên Sát Thủ lại gần toan vung đao chém xuống.

Trong gió đêm có tiếng lục lạc rung . Một ánh phổ quang chiếu sáng ngang cơn phong vũ, tên Sát Thủ cầm đao ngã văng ra xa . Bọn Sát Thủ phía sau liền thủ phục đồng loạt bắn tiễn về phía Xương Tỷ.

Thiền Sư Vân Phong dùng Vạn Phật Triều Tông hét lên 1 tiếng sấm động làm hết thay tiễn nỏ đều rơi xuống đất. Đám Sát Thủ bạt vía lùi lại.

Tiếng Đô Phi yếu ớt cố nói với vị Thiền Sư

- Xin đại sư hãy cứu hài nhi của ta!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!