Thủy Nguyệt Hồ suốt 4 năm qua đều phản chiếu nỗi nhớ nhung trong lòng nàng. Mỗi khi qua đây nàng đều dừng lại soi bóng mình trong ký ức. Mỗi lần như vậy nàng đều thấy mình đã cao thêm một chút, tóc dài ra một chút. Nàng đã thành một thiếu nữ nhưng người ấy sao vẫn không quay lại.
Một miềng ngọc bội rớt ra ngoài áo Xương Ngập. Máu cũng chảy ra thấm đỏ mũi đoản đao. Tiểu Bạch như người mất hồn chăm chú nhìn vào miếng ngọc đeo trên cổ Xương Ngập, lại chăm chú nhìn vào mặt hắn. Nàng nhận ra khuôn mặt quen thuộc này không hề thay đổi.
" Hoàng ca!"
Mái tóc đen óng dừng giữa khoảng không, nàng tâm thần rối loạn tay đã buông chuôi đoản đao ra, thanh đoản đao vô lực rơi xuống đất.
- Hoàng huynh! Huynh đã trở lại! Huynh thật sự đã trở lại rồi.
Nàng nói với Xương Ngập còn đang bàng hoàng chưa nhận ra mình:
- Muội là Tiểu Bạch!... Tiểu Bạch.
Xương Ngập có phần bàng hoàng rồi cũng nhận ra nét mặt quen thuộc của cô bé 4 năm trước đã cứu chàng trong rừng thủy sinh.
- Tiểu Bạch muội đã lớn thế này rồi sao!
Nãy giờ hẳn vì trận giao đấu căng thẳng lại không dám nhìn thẳng vào nàng nên đã không nhận ra .
Ngọc Dung cũng không kém chút phần bàng hoàng về chuyện vừa sảy ra. Nàng cơ bản cũng không hiểu nguyên do đầu đuôi câu chuyện. Chỉ hậm hực, bực tức nói một mình.
" Thiên Tử ! Ngươi thật đáng ghét…Thiên Tử xưa nay đều phong tình đáng ghét!"
Nàng vẫn vờ như chẳng có mảy may chút quan tâm nào. Tiểu Bạch lại sấn đến bên Xương Ngập quấn quýt hỏi:
- Hoàng huynh ! huynh bị thương rồi!
Ngọc Dung bực tức ném ánh mắt khinh thị về phía Tiểu Bạch:
- Chả phải chính ngươi vừa đâm hắn một đao hay sao!
- Ta…! Ta đâm huynh ấy thì liên can gì tới ngươi.
Tiểu Bạch đưa ánh mắt bướng bỉnh nhìn Ngọc Dung. Ngọc Dung giận dữ giơ kiếm chỉ về phía Tiểu Bạch nói:
- Ngươi…!
Nói xong cũng không khỏi lo lắng liền ấm ức quay sang Xương Ngập hỏi:
- Huynh không sao chứ?
Xương Ngập gượng cười nói:
- Không sao chỉ mới đâm vào phần thịt thôi!
- " Để ta xem vết thương cho huynh".
Hai nàng nói cùng một câu lại cùng vội lao đến bên hắn. Cuối cùng lại mặt chạm mặt. Ngọc Dung tức tối hừ một cái quay mặt đi.
Tiểu Bạch dù sao cũng là người vừa đâm hắn một đao nên giờ cơ bản không thể tỏ ra khinh ghét. Nàng ân cần nói:
- Để muội tra Kim Sang Dược cho huynh!
Ngọc Dung ôm kiếm khinh bỉ nói:
- Ngươi đừng có ở đó chơi trò mèo khóc chuột.
Tiểu Bạch tức giận chỉ đoản đao quát:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!