Chương 27: Đoàn Tụ​

Sau khi mọi việc trong khách trọ trở lại bình lặng, Xương Ngập cũng vội kéo tay áo Ngọc Dung rời đi. Lần này hai người cùng trốn khỏi Đào Hoa Đảo tới đây, trên đường đi không ít lần Xương Ngập đã kéo tay nàng đi như thế. Ban đầu nàng còn đỏ mặt ngại ngùng, giờ cũng đã thành quen, chỉ có điều mỗi lần bị hắn cầm tay trống ngực lại đập rất mạnh. Xương Ngập cơ bản chưa cảm nhận được thứ tình cảm đang nảy sinh trong lòng nàng.

Tuy vậy hắn đều rất lấy làm vui vẻ.

Xương Ngập cất bước đi nhanh chen trong đám người trên phố, Ngọc Dung theo hắn nãy giờ cơ hồ cũng đã thấm mệt , thắc mắc hỏi:

- Ngô Ca…! Tiểu cô nương đó là ai…? Mà sao mỗi lần gặp cô ấy huynh đều như gặp tà vậy?

Xương Ngập toan dừng lại giải thích nhưng trên phố người qua lại rất nhiều thấy không tiện bèn nói:

- Ta sẽ giải thích sau!

Ngọc Dung cũng không thắc mắc thêm , chỉ hỏi:

- Chúng ta đi đâu bây giờ?

Hắn nghiêm trọng nói:

- Chúng ta đến Tế Giang!

Hắn lại cắm mặt bước đi! Lúc này bước chân Ngọc Dung cũng đã không còn kịp, hắn mới bất giác nhận ra rằng mình vẫn cầm tay nàng từ khi rời khỏi khách trọ. Hắn dừng lại một khắc phát hiện ra rằng bàn tay nàng rất ấm và đã thấm ướt cả mồ hôi. Hắn có một thoáng buồn rồi lại trở về nghiêm nghị, khẽ bỏ bàn tay nhỏ nhắn đó ra, bước nhanh về phía trước.

Ngọc Dung có chút hụt hẫng, cũng chẳng hiểu trong lòng hắn đang nghĩ gì, lại vội đuổi theo gọi với:

- Ngô ca! Chờ muội với!

Hai người họ thuê ngựa chạy đến trấn Đan Nhiễm, trên đường cũng đã gặp vài tốp nhân sỹ anh hùng, nhóm người này có lẽ đến tụ họp ở trấn Đan Nhiễm. Hai người trả ngựa xong lại thuê thuyền nhỏ đi Tế Giang ngay trong ngày

Suốt trên đoạn đường đi Ngọc Dung đều mỉm cười rất vui vẻ. Ngắm nàng trong dáng bộ giả dạng một nam nhân càng thêm chút dễ thương, mỗi khi nhìn nàng cười như vậy hắn đều cảm thấy trong lòng hạnh phúc.

Hai người thuê một chiếc thuyền nhỏ chèo dọc theo hồ Thập Tử Sinh vào Tế Giang. Hai bên hồ nơi đây thủy sinh đều mọc um tùm hẳn là ẩn nhiều loài thú dữ. Nước hồ trong suốt như gương thỉnh thoảng lại bao phủ một đám khói trắng sương mờ.

Ngọc Dung trong lòng có chút hứng khởi liền kéo chiếc trâm cài thả tóc soi bên hồ nước. Nàng đưa đôi bàn tay trắng ngọc xuống nô đùa dưới làn nước biếc.

Hắn lại một phút si ngốc. Mỉm cười nói với nàng :

- Trong hồ này có thủy quái đó !

Ngọc Dung có phần giật mình thu tay lại, nhìn hắn nghi ngờ

- Là huynh dọa muội đúng không ?

- Ta dọa muội làm gì chứ ?

Ngọc Dung có phần cảnh giác , lại hỏi :

- Huynh thật sự biết đường tới Tế Giang chứ ?

Xương Ngập đưa mắt nhìn về phía sương mù phía xa nói :

- Mấy năm trước ta có từng đến đây một lần.

Nàng nhìn mặt nước đầy hấp dẫn hỏi lại :

- Thực là nơi này có thủy quái sao !

Hắn cười hảo sảng trả lời :

- Phải ! Tốt nhất muội không nên ngồi đầu thuyền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!