Chương 21: Phong Lôi Cổ Kiếm ​

Rừng Phong Cổ Sinh.

Những chiếc lá Phong sắc đỏ lác đác rơi . Ánh chiều tà chiếu xuống khu rừng Cổ Sinh phản chiếu qua những tán Phong sắc đỏ ấy tạo lên một buổi hoàng hôn màu đỏ đầy thơ mộng. Mặt trời như một quả cầu lửa đang rơi xuống cuối chân trời. Những đàn Bướm đủ màu sắc lối đuôi nhau bay lượn bên những bông hoa Bỉ Ngạn. Chỉ có hai con người trong khu rừng màu hồng đỏ ấy thì tâm trí chẳng có chút thơ mộng nào. Xương Ngập trên đoạn đường xa ghập ghềnh cũng đã khiến những vết thương cũ bắt đầu chảy máu.

Dù hắn toàn thân đau đớn đễn vô cùng nhưng vẫn tịnh không kêu lên một câu. Phía trước Ngọc Dung cũng đã thấm mệt. Những giọt mồ hôi lăn trên má hồng của nàng như những hạt Ngọc , càng khiến vẻ đẹp của cô gái tuổi trăng tròn thêm kiều mị

Hắn chẳng rời đôi mắt khỏi nàng đến nửa khắc. Không phải vì nàng đẹp, mà vì nàng thật bất khuất. Hắn cảm kích mở lời:

- Tiểu Thư! Ta nghĩ chúng ta lên nghỉ một chút. Tiểu thư kéo xe liên tục 2 canh giờ chắc cũng đã mệt rồi !

Ngọc Dung thực cũng đã thấm mệt nhưng vẫn quyết tâm nói :

- Muội không sao ! Địch nhân còn ở phía sau ! Chúng ta phải cấp tốc đến Hồng Giang trước khi trời tối.

Xương Ngập kêu khổ :

- Ta chỉ e rằng Tam Kha chưa đuổi tới đây, ta đã chết vì đau mất rồi.

Nàng vẻ thất thần quay lại nhìn hắn máu từ vết thương đã thấm đỏ trên y phục. Quả thật là từ lúc rời đi nàng vì lo lắng bị địch quân đuổi tới mà quên đi mất chuyện này. Liền vội đặt xe xuống quay lại nói :

- Ngô ca ca ! Vết thương của huynh … !

- Ta không sao !

Hắn nhìn bàn tay nàng đang kiểm tra vết thương trên người hắn. Đôi bàn tay cũng đã rớm máu vì kéo xe suốt hai canh giờ, lòng vô cùng xót xa nói :

- Tay của tiểu thư bị thương rồi ! Để ta tra Kim Sang Dược cho cô

A a a

Thịch …thịch thịch.

" Thiên tử xấu xa ngươi lại cầm tay ta, Lúc ngươi hôn mê đã cầm tay ta. Ta vốn nghĩ ngươi không cố ý lên không tra xét. Bây giờ tỉnh rồi vẫn cầm là sao? Ta thật sự là rất khó thở. Ta có lên đánh ngươi xỉu tiếp không?"

Hàng vạn câu hỏi chạy loạn trong đầu nàng.. Hắn cũng không sao cảm nhận được bàn tay ấy đang nóng lên, hai má nàng đã đỏ hồng. Nàng cuối cùng cũng chỉ nói được:

- Huynh cầm tay ta rất đau.

Hắn vội buông ra , ấp úng:

- Ta thật vô ý quá! Xin lỗi tiểu thư!

Nàng có vẻ giận hờn nói:

- Từ khi huynh tỉnh lại. Một câu là tiểu thư, hai câu lại là tiểu thư…

- Ta…

Nàng nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của hắn bật cười nói:

- Muội gọi huynh là Ngô Ca, vậy huynh cứ gọi muội là Dung nhi được rồi!

Hắn lặp lại:

- Dung nhi!

Nàng xòe đôi bàn tay nhỏ nhắn đến trước mặt hắn. Hắn lần đầu tra thuốc cho một nữ nhân. Việc này khi xưa còn là thái tử đương nhiên hắn chưa từng làm , thành ra lóng ngóng vô cùng.

" Thiên tử xấu xa, Ngươi tra thuốc thật nhẹ nhàng, ta thấy hết đau rồi"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!