Hồi 5 Chương III: Đại chiến rừng Trúc Đào
Bên ngoài đại ngàn Trúc Đào.
Gió Thu thổi mạnh từng đợt, đem chút lạnh từ phương bắc về đây. Bầu trời mây kết thành ngũ sắc . Những con chim én đã bắt đầu bay về nam trú rét. Một chút ảm đạm vương trong lòng Lữ Khách.
Quân của Bình Vương trước khi đến Nam Sách đã chia làm 2 hướng. Một nhóm nhỏ gồm 500 kỵ mã do Đỗ Cảnh Thạc và Trương Thanh bí mật vòng ra phía nam Nam Sách để do la tình hình và chặn đường lui binh. Đỗ Cảnh Thạc là tướng rất nhạy bén địa hình ngay khi đến Trúc Đào Lâm đã phát hiện ra rừng Trúc Đào có gì đó bất thường liền để Trương Thanh trở về báo lại với Đại Vương. Còn hắn cùng đám thân binh ở lại dò xét kỹ lưỡng.
Tam Kha nghe xong chuyện này liền lui quân về đóng trại ngoài thành Nam Sách. Nhưng ngay giữa đêm hôm đó lại đột nhiên hành quân vòng sang phía nam. Hẳn là đã đoán ra sau rừng Trúc Đào có ẩn chứa thứ mà hắn đang muốn tìm.
Chuyện này đương nhiên cũng không ngoài dự liệu của Phạm Chiêm. Ngoài mặt Ông cho Phạm Công Ẩn giả bị bắt để dẫn dụ địch, mặt khác bày binh bố trận mai phục sẵn trong rừng Trúc Đào chờ quân của Tam Kha đến.
Những ánh sáng đầu tiên trong ngày chiếu xuống Tĩnh Hải.
Bình Vương lúc này không cưỡi Hoàng Sa mà ngự trên một con Bạch Mã . Vẻ mặt y vẫn vô cùng băng lạnh. Bên cạnh là đám Cẩm Y Vệ luôn theo sát. Phía sau Dương Cát Lợi cùng khoảng 7000 binh lính đang cấp tốc hành binh, cờ xí chỉ một vài tấm. Chuyến hành binh thần tốc này Bình Vương vốn không muốn để Phạm Chiêm cùng đám 12 lộ anh hùng kia biết.
Bình Vương kéo cương ngựa dừng trước bìa rừng, phía trước là 500 kỵ mã đội hình uy nghiêm. Đỗ Cảnh Thạc cưỡi ngựa phi ra từ đám kỵ mã phục xuống thưa:
- Đại Vương vạn tuế! Vạn vạn tuế!
Bình Vương hỏi hắn:
- Tình hình trong rừng Trúc Đào thế nào?
Cảnh Thạc vội thưa:
- Bẩm Đại Vương! Tiểu nhân đã cùng các tướng sỹ điều tra suốt một ngày một đêm, nhưng khu rừng này quả thật kỳ bí không thể tìm ra lối vào. E rằng bên trong có ẩn biến.
- Ngươi có phương sách gì không?
Cảnh Thạc vội thưa tiếp:
- Bẩm Đại Vương ! sáng nay tiểu nhân có bắt được một kẻ tình nghi. Xin Đại Vương thẩm vấn.
Lời nói chưa dứt đã thấy hai tên lính kéo một nam nhân bị siềng xích tay chân vào. Nam nhân này khuôn mặt trắng trẻo, nhìn dáng bộ có thể đoán là một văn nhân.
- Ngươi tên gì?
- Bình Vương lạnh lùng hỏi.
Nam nhân kia vẫn im lặng. Vẻ mặt hắn chẳng coi lời nói Bình Vương ra gì.
- Tra xét người hắn cho ta!
Hai tên lính áp giải khi nãy nghe vậy vội vàng lục soát, cuối cùng tìm ra một phong thư giấu trong áo văn nhân đó, vội trình lên Bình Vương.
Phong thư viết ngắn gọn :
" Gửi Phương Liệt huynh !
Nam Sách sảy ra binh biến . Quân của triều đình rất mạnh, e rằng đệ không thủ được bao lâu. Nay đệ cho Công Ẩn mang thư này đến báo sự tình cho huynh biết. Đề phòng bất chắc ! Mong huynh sớm đưa Chủ Tử rời đi nơi khác. Ngày sau yên ổn đệ sẽ cho người đến báo lại .
Nam Sách Kính bút !
Phạm Chiêm"
Phía sau lão thái giám già ghé tai Tam Kha nói điều gì đó. Hắn nghe xong thần tình có phần vui vẻ, liền gọi Trương Thanh tới nói :
- Ngươi đem 500 kỵ mã tới thôn Cửu Khê cách đây 10 dặm. Bất cứ là già, trẻ đều giết hết không tha một ai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!