Kinh thành Cổ Loa một chiều thu lạnh lẽo, bốn bề tĩnh lặng, kẻ ra người vào đều mang ve hoang mang. Hai bên vòm trời đông tây mây đen u ám, thỉnh thoảng lại lóe sáng những ánh chớp dị thường . Khí trời sắp có biến. Trong chính cung Ngô Vương đang lâm trọng bệnh. Bên ngoài trong đám quan quân có không ít lời bàn tán về xì xào về việc nối ngôi thế tử.
- Nghe nói Đại Vương lâm bệnh nặng! Ngươi nghĩ ai sẽ nối ngôi Thái Tử?
- Một viên quan nhỏ xì xào.
Viên quan nhỏ còn lại phán:
- Đương nhiên là đại Hoàng Tử . Ngươi thử nghĩ xem. Từ Tiên Phong Bạch Đằng đại chiến đến bình loạn tứ phương đại Hoàng Tử đều lập công đầu.
Viên quan thứ nhất cười mỉa mai :
- Ta chẳng đám tin chuyện này! Giờ trong ngoài triều Dương Gia nắm mọi quyền bính. Chẳng phải rất bất lợi cho đại Hoàng Tử sao! Viên quan thứ hai vẻ không hài lòng :
- Quyền huynh thế phụ. Hơn nữa nhị Hoàng Tửtuổi còn nhỏ các thủ lĩnh địa phương e không thuận.
Viên quan thứ nhất gạt đi:
- Lòng người khó đoán! Hơn nữa Dương Công là hậu nhân chủ cũ. E là có biến.
Viên quan thứ 2 cười gượng :
- Chúng ta đều phận tôi tớ ! Chủ nào thì cũng vầy thôi! Tốt nhất là nên hoàn thành công vụ đi tuần nếu để quan trên bắt được quở tội thì miếng cơm cũng chả còn!
Viên quan còn lại cười trừ đoạn vác thương cùng nhau tuần hành về thành tây.
Bấy giờ Ngô Xương Ngập vô tình trở gót đến không xa đã nghe hết đầu đuôi câu chuyện. Toan ra cho 2 tên tuần thành không biết trời đất kia 1 bài học, nhưng thấy chúng nói quả không sai. Hiện chàng đang lâm vào cảnh thân cô thế mảnh. Mẫu Thân yểu mệnh sớm đã qua đời. Dương Tam Kha nắm giữa binh quyền trong ngoài cung. Từ ngày thân phụ lâm trọng bệnh Chàng nhiều lần đến thỉnh an nhưng đều bị Tam Kha kiếm cớ không cho gặp.
Nghĩ đến đây chàng bấm bụng bỏ qua 2 tên tiểu tốt, vội vàng rảo bước về phía chính điện.
Qua những bức tường thành cánh cung xếp theo hình xoắn ốc là cổng Chính Thiên phía sau là con đường dẫn thẳng tới chính điện. Xương Ngập bước nhanh hơn. Thân hình cao lớn , bước đi hùng dũng , thêm đôi hàng lông mày rậm càng làm tăng cái vẻ uy nghiêm của một dũng tướng . Năm xưa khi cùng Phụ Vương tham dự hồng thủy đại chiến trên Bạch Đằng giang Chàng là một đại tướng tiên phong uy mãnh vô cùng.
Hôm nay sau 6 năm sống cảnh thanh bình nhưng cái vẻ uy phong kia vẫn khiến người ta 8 phần khiếp sợ, chỉ có điều trong ánh mắt chàng có sự lo âu hiện rõ. Hôm nay không khí vắng vẻ không giống mọi ngày. Ngoài chính điện tăng thêm lính gác. Chàng vừa bước tới thì 2 tên lính gác điện vung thương chắn lại! Một tên sắng giọng nói:
- Dương Tướng Quân có lệnh: Đại Vương sức khỏe không tốt không muốn gặp mặt ai.
Chàng nghe thấy hai tên lính gác nói giọng hỗn sược tức thì giận sôi máu, đỏ mặt quát:
- Ngay cả ta mà các ngươi dám cản. Muốn làm phản sao!
Hai tên thị vệ nhìn nhau chút phân trần nói tiếp:
- Dương Chủ Tướng đặc biệt dặn dò không cho Điện Hạ vào! Chúng tôi chỉ là phần tôi tớ! Mong Điện Hạ thông cảm về cho!
Không để hai tên gác điện phân trần hết lời . Chàng toan rút kiếm ra áp chế . Nhưng bảo kiếm trên tay chưa rút đến phân nửa thì hai thị vệ kia đã nhanh tay dương thương trước ngực. đoạn quả quyết ngăn cản :
- Mong Điện Hạ thông cảm!
Xương Ngập không còn cách nào đành thu kiếm về. Chàng biết rõ mấy tên gác điện thị vệ này vốn là người của Dương Tam Kha nếu đôi co lâu dài chỉ thêm mất mặt, miễn cưỡng quay đầu lui bước trở về với niềm hoang mang bề bộn. Khuôn mặt chai sạn bởi những năm tháng đao binh chưa từng một lần run sợ , thì nay bỗng trầm tư 1 vẻ hoang mang.
Trên thành gió thu đang chuyển mùa. Dương Phương Lan Hoàng Hậu trong điện nãy giờ nghe chuyện lấy làm khó hiểu. Nàng bèn cất bước váo trong điện , đến hỏi Tiểu Đệ Tam Kha nguyên do.
* *
*
Thiên Minh điện xung quanh vắng vẻ, chỉ có hai ả người hầu đứng phục trước thảm phượng. Một nam nhân tuấn mĩ đang đứng đó họa tranh, thấy Vương Hậu đến vội bước ra quỳ rạp xuống hành lễ:
- Vương Hậu thiên tuê!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!