Chương 19: Cô Gái Áo Lam​

Đại Thảo Nguyên Hun Sơn nằm phía nam thành Nam Sách được ngăn cách bởi một rừng Trúc Đào đại ngàn trải dài đến vài chục dặm. Thoạt nhìn đều thấy một vẻ hoang sơ, nhưng kỳ thực lại được cẩn thận trồng cấy trong suốt hơn 200 năm. Đây là một mê cung huyền ảo sắp xếp theo lối ngũ hành bát quái. Người nào lạc vào đây đều không thể tìm được lối ra, cuối cùng đành bỏ mạng vì đói khát hoặc bị thú dữ ăn thịt. Qua Đại Thảo Nguyên là một rừng Phong cổ sinh.

Nơi này chướng khí u linh là ngăn cách cuối cùng để vào lãnh địa bí mật của Phạm Gia – Đào Hoa Đảo. Đây là vùng đất huyền ảo mà ngoài nội nhân Phạm Gia không ai dám bước chân vào.

Trên Đại Thảo Nguyên bình minh tỏa ánh sáng vàng chói chang trên cánh đồng hoa Cúc. Hương thơm ngào ngạt thổi trong gió thu. Đã ba ngày nay nam nhân ấy cũng không còn sốt nữa, y ngủ rất ngoan (theo suy nghĩ của riêng tiểu nha đầu). Nàng ngoài những khi tra Kim Sang Dược vào vết thương, cho hắn uống Dưỡng Tâm Đan và Hồi Huyết Đan thì vẫn ngồi bên thềm cửa sổ thổi tiêu. Thỉnh thoảng cũng ra ngoài hái một nắm hoa Cúc về cắm trên bàn nhỏ.

Đêm qua nàng thức khá muộn vì thay băng cho vết thương trên người hắn. Bây giờ vẫn gục bên giường hắn ngủ rất ngon lành. Nàng vận một chiếc áo dài màu lam nhạt, mày phượng, môi hồng chúm chím , làn da trắng hồng khoe trước nắng mai. Ngay cả trong giấc ngủ cũng kiều mị vô cùng.

Một ánh sáng chiếu qua ban công lọt vào giường hắn ngủ. Xương Ngập mở mắt. Một mùi thơm phảng phất. Chàng thấy xung quanh mọi vật đều xa lạ. Chàng suy nghĩ một lát:

" Phải rồi ! Ta bị Cẩm Y Vệ thích sát bị thương. Là Nghĩa Phụ đã cứu ta về đây! Nhưng đây là đâu? "

Hắn càng nghĩ càng hoang mang

" Còn Quân Nghi nương tử của ta và Tỷ Nhi đâu? Không được! Nhất định bọn chúng sẽ quay lại hại nàng và Tỷ Nhi"

Hắn vùng dậy nói lớn:

- Không ta phải quay lại cứu nàng và Tỷ Nhi!

Hắn chưa rời khỏi gối được bao nhiêu thì đã thấy toàn thân đau nhức, đầu óc choáng váng, toàn thân như mất lực rơi xuống giường.

- A a a..

Hắn la lên thất thanh. Tiếng la làm tiểu nha đầu áo lam tỉnh giấc.

- Điện Hạ ! Người tỉnh rồi sao!

Nàng vùng dậy nhìn chằm chằm vào hắn. Hẳn là nàng đang rất vui mừng.

Trong ánh sáng mờ mờ hắn xúc động nói:

- Quân Nghi ! Thật là nàng đó sao!

Câu nói ấy khiến nàng rơi xuống vực thẳm. Nàng đứng chết lặng ở đó tự nói với bản thân mình :

" Ngươi đúng là kẻ vô tâm, suốt bao ngày qua ta chăm sóc ngươi. Vậy mà ngươi chỉ nghĩ đến nàng ta . Ít nhất ngươi cũng phải hỏi : Nàng là ai "

Nhưng cuối cùng thì nàng cũng chỉ buồn rầu nói :

- Tiểu nữ tên Ngọc Dung.

Hắn trở về với thực tại. Ánh sáng chiếu rõ hơn trong mắt. Đó là một tiểu nữ khoảng chừng 16 tuổi, áo lam nhạt, đôi mắt sáng long lanh. Nàng đang nhìn hắn có chút buồn phiền.

- Thật xin lỗi tiểu thư ! Không biết nơi đây là nơi nào ? Tại sao tại hạ lại ở đây !

Khuôn mặt buồn phiền của nàng bỗng chốc lại trở lên vui vẻ . Nàng nghĩ :

"Ngươi gọi ta là Tiểu thư còn được "

Nàng cười hồn nhiên

- Đây là Đại Thảo Nguyên Hun Sơn ! Căn nhà này Gia Gia dựng lên cho tiểu nữ ! Điện Hạ đang ở trong nhà tiểu nữ. Người đã hôn mê được 7 ngày rồi.

Tỏ ra quan tâm, ánh mắt long lanh.

- Vết thương của người chưa khỏi hẳn, cần phải tĩnh dưỡng thêm.

Xương Ngập nhìn cô gái 1 khắc mỉm cười hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!