Khách Đường có phần nhốn nháo. Sự xuất hiện bất ngờ của Lữ Đường Gia Bảo khiến khách chủ 12 lộ anh hùng đều không khỏi kinh ngạc. Lữ Gia xưa nay hành sự đều thần bí , cũng không bao giờ quan tâm tới chuyện ân oán trong thiên hạ. Đáng kinh ngạc hơn nữa người dẫn đầu Lữ Gia lần này lại không phải Trưởng Môn Lữ Thiên Ảnh mà là một Lão Bà tuổi đã ngoại lục tuần.
Người này tuy nhìn bề ngoài có vẻ ốm yếu, thần sắc suy nhược nhưng ngay cả tiếng ho cũng khiến người ta phải kinh sợ hẳn là một cao thủ trong Lữ Gia đã quy ẩn lâu nay.
- Bà ta là ai?
- Lữ Gia từ đâu lại xuất hiện một lão bà ?
- Lão Ám Thiên(*) sao không đến?
- Lữ Gia có chuyện gì sao?
- ….?
Trong Khách Đường mỗi người đều một câu hỏi, nhưng câu trả lời chỉ là im lặng hoặc là cái lắc đầu.
Phạm Chiêm đứng trên chính đường là người kinh ngạc hơn cả. Ánh mắt từ đầu chí cuối đều thủy chung không rời khỏi lão nương đó. Trong khóe mắt dường như còn ẩn chứa nỗi thống khổ. Bao nhiêu giọt lệ của những năm tháng đã trôi qua đang rơi trong lòng Lão.
Lão quay sang nhìn Thiền Ông Đại Sư có lẽ cũng đang một vẻ kinh hoàng . Thiền Ông bắt gặp ánh mắt của lão chỉ âm thầm cúi xuống niệm một đoạn kinh Kim Cô. Lão như người chết đứng.
Lão vội quay qua nhìn Vạn Xuân. Tam đệ của Lão chỉ im lặng.
Lão không cam tâm lại quay về phía Triệu Tông Thuận. Nhất Vương Đao tâm hồn trẻ nhỏ, không bao giờ biết nói dối giờ cũng quay mặt đi. Lão thất thân bước lên phía trước lúc này chỉ còn cách người đàn bà đó chưa đầy 20 thước .
Một giọt lệ rơi ra từ trong lòng lão :
- Lục Muội ! Là nàng đó sao ! Đúng là nàng vẫn chưa chết…. Ta chưa bao giờ tin là nàng đã chết!
Người đàn bà đó lạnh lùng nói:
- 40 năm trước ! Lục Muội Lữ Hồng Phất đã chết rồi !
Bên cạnh có nhiều tiếng xì xào với nhau:
- " Là Lục Sát Cơ Lữ Hồng Phất"!
- " Sao bảo bà ta đã rơi xuống Đại Tuyết Động bỏ mạng từ 40 năm trước rồi!"
- " Chuyện này là thế nào?"
Câu trả lời vẫn là sự im lặng.
Phạm Chiêm thần tình vô cùng đau khổ chỉ nói được một câu:
- Tất cả là lỗi tại ta! Lẽ ra ta phải quay lại tìm nàng ! Ta thật là kẻ đáng chết !
Người đàn bà ấy liền rút đoản đao trong tay áo ra chĩa về hướng lão, Trong lòng vô cùng phẫn uất :
- Đúng vậy ! Ngươi là kẻ đáng chết ! Hôm nay ta phải giết ngươi !
Nói dứt lời đao đã đâm tới.
Lão vẫn đứng im đó, cơ bản lão không muốn tránh nhát đao đó. Giờ này lão muốn bị người con gái đó đâm cả ngàn nhát đao.
Keeng…
Một thanh Cự Kiếm lao đến chặn mũi đoản đao lại , Lão Đồng Tử hậm hực nói :
- Lục Muội ! Ngươi không được giết lão ! Tất cả chúng ta lúc đó đều nghĩ ngươi đã chết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!