Giang Hồ hiểm ác quả thật khó lường. Chỉ qua một đêm hai chuyện kinh thiên sảy ra ở Nam Sách khiến Phạm Chiêm suy tư không dứt. Đêm đó Phạm Chiêm đã thức trắng . Thần sắc cũng vì thế mà kém đi rất nhiều. Sáng sớm hôm sau liền gọi Phạm Hạp vào dặn dò rất kỹ. Hạp nghe xong lập tức lên đường ngay.
Sau chuyện sảy ra Cát Lợi và Cảnh Thạc cũng không còn giáo riết việc điều tra mà bỏ mặc lại cho đám tùy tùng để tránh sau này Bình Vương nghi ngờ.
Ngoại thành phía Tây Nam Sách 40 dặm có một Trấn nhỏ tên Lạc Hồng. Trấn này thường chỉ có khách buôn qua đường nghỉ trọ. Trong Trấn chỉ có chừng hai chục nóc nhà sống chủ yếu bằng nghề kiếm tiền từ khách bộ hành. Tuy vậy khách buôn qua đây cũng không nhiều thành thử đời sống người dân cũng chỉ ở mức đủ ăn. Cả một cái trấn nhỏ chỉ có một khách điếm chưa đầy mươi phòng trọ.
Nhưng mấy ngày nay được mấy vị khách hiệp thuê trọn gói, Nên treo biển hết phòng đã mấy hôm.
Vị Chủ thuê phòng là một lão nương tuổi cũng đã ngoại lục tuần. Có điều hình như sức khỏe không được tốt, dung nhan khá là tiều tụy. Vị lão nương này có vẻ khó tính và ít nói. Tuy vậy trên dưới khách điếm lúc nào cũng có gia nhân canh phòng rất cẩn mật . Ngoại trừ mấy thân tín đi theo không ai được tới gần. Mấy ngày đầu lão chủ khách điếm còn cho người làm đến. nhưng hầu như chúng chỉ ngồi chơi vì mấy việc trên dưới như bếp lúc, giặt giũ đều do đám giai nhân đi theo làm hết .
Thành thử lão cho mấy đứa giúp việc mấy hôm nay được nghỉ hết. Lão cũng chẳng thèm để tâm cái bộ dạng bí ẩn của mấy kẻ kia, miễn ngày nào lão cũng nhận tiền đầy đủ là được. Mà lão ngoan ngoãn như thế thành thử còn được thưởng thêm.
Mấy gia nhân của vị lão nương này thường về lúc đêm hôm. Mấy hôm lão mất ngủ ra mở cửa. Có lần cửa mở xong thì bên trong đã thấy gia nhân vảo tự lúc nào. Từ đêm đó lão lười cũng không bận tâm nữa.
Đêm nay lão đi qua phòng khách vốn không định đứng lại nhưng trên lầu vẫn nghe thấy tiếng ho quen thuộc của lão nương kia. Lão dừng lại nói với một tên gia nhân có dáng vẻ uy dũng trong đám gia nhân đi cùng:
- Lão gia gia nhà các ngươi ho suốt mấy ngày nay. Ta thấy các ngươi nên ra ngoài mua cho bà ấy một thang bổ phế. Cái trấn này tuy nhỏ chẳng có cái gì ra trò . Nhưng thầy lang thì có một không hai đấy!
Tên gia nhân ấy chỉ cười lạt một cái nói:
- Cảm ơn ngươi! Gia gia nhà ta chỉ ho dọa thôi!
Bên trên lại nghe vài tiếng ho
- Khụ …khụ.. khụ…
Lão chủ khách điếm đành lắc đầu bỏ đi.
Bên trong chợt có giọng nói khàn khàn của người đàn bà đó gọi:
- Lữ Kiệt ! Lại đây
Tên gia nhân nghe thấy gọi mình hấp tấp chạy đên trước cửa phòng. Y cũng không dám mở cửa bước vào , chỉ cúi đầu đứng bên ngoài thưa :
- Gia Gia có gì sai bảo!
Giọng người đàn bà ấy lạnh lùng nói:
- Ngươi đi hỏi lão tiểu tử xem thần y đó ở đâu! Đón về đây cho ta.
Lữ Kiệt nghe xong vâng dạ đi ngay. Hắn chạy vội theo Lão chủ khách điếm gọi gấp gáp:
- Ông chủ...!
Lão chủ quán vẫn đi. Cơ bản lão chẳng nghĩ là y đang gọi lão. Hắn vượt lên trước xòe tay ra chặn đường nhắc lại:
- Ông chủ…!
- Ngươi gọi ta ! – Lão chủ khách điêm chỉ chỉ tay vào mình.
Lữ Kiệt cười nhạt một cái nói:
- Nãy ngươi nói trong Trấn có thần y!
- Quả đúng vậy!
Lão chủ khách điếm có vẻ kiêu kỳ trả lời. Hắn nhìn lão lại cười lạt một cái.
Lão chủ khách điếm vẻ không hài lòng nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!