Chương 11: Hắc Y Nhân

Lại một ngày nữa trôi qua..

Từ sáng sớm đến chiều tối Cát Lợi , Cảnh Thạc và đám tùy tùng dường như đã lật tung từng viên gạch trong thành Nam Sách mà vẫn không tìm thấy chút manh mối về Xương Ngập. Mặt trời đã núp dần sau núi Hun Sơn đào. Đoàn tùy tùng hầu hết đã trở về tâm trạng đều mệt mỏi.​Trong Chính Khách Lầu...

Đỗ Cảnh Thạc đang ngồi trầm tư suy nghĩ. Dương Cát Lợi ngồi đối diện y vẻ mặt không giấu khỏi sự lo âu. Trong thâm tâm có ý đợi Cảnh Thạc nói ra sáng ý. Đợi chờ đã hồi lâu không kiên nhẫn được đành mở lời:

- Đỗ huynh ! Hai ngày nay chúng ta đã rà xoát cả thành Nam Sách đều không ra chút manh mối. Ngay cả trong Phạm Gia phủ cũng đã cho người trà trộn điều tra. Lẽ nào Ngô Xương Ngập thật sự không có ở đây!

Đỗ Cảnh Thạc trầm tư nói:

- Dương huynh có lời này đệ không biết có nên nói ra không!

Cát Lợi khẩn khoản nói:

- Chúng ta cùng vào sinh ra tử, nghĩa đồng liêu đã 7 năm nay. Có gì xin huynh cứ nói ra.

Cảnh Thạc thở dài nhìn về phía ánh hoàng hôn đang khuất sau đối xa hồi kể lại.

- Năm ấy nếu không được huynh cứu tại Tam Đảo Sơn có lẽ giờ này ta đã thành ma không nhà, xương trắng nơi cô quạnh.

Cát Lợi xua tay nói:

- Mấy chuyện đã qua huynh nhắc lại làm chi!

Cảnh Thạc vẫn một vẻ tâm tư:

- Kể từ ngày ấy ta với huynh cùng xông pha nơi chiến tuyến. Giết giặc vì non sông. Sáu năm nằm gai nếm mật . Thử hỏi người luôn lập công đầu là ai? Vậy mà cuối cùng thứ huynh nhận được là gì chứ!

Cảnh Thạc trong lòng phẫn uất dâng trào đập bàn xuỳnh... một cái.

- Dương huynh chắc hẳn còn nhớ Ngô Tiên Chúa với chúng ta đều nặng đại ân. Đệ nghe ngóng ngoài thành được biết Phạm Gia tổ chức anh hùng yến hiệu triệu võ lâm. Phạm Lệnh Công là người nhân nghĩa, được người trong thiên hạ nể phục. Chúng ta lần này làm việc bất nghĩa, tội khó mà rửa sạch. Phạm Lão Lệnh Công không những không chấp nhất, còn mở con đường sáng cho chúng ta.

Chi bằng chúng ta nhân cơ hội này ...

Cát Lợi ngắt lời nói:

- Điều này ta không làm được! Tam Kha dù gì cũng là anh em máu mủ. Ta làm vậy đối với phụ thân là tội bất hiếu. Với anh em là kẻ bất nhân. Thử hỏi ngày sau vạn thế sẽ nói sao.

Cảnh Thạc thở dài nói:

- Hôn quân bạo ngược sao có thể gọi là bất nhân. Tam Kha với huynh vô cùng ngược đãi sao cho là bất hiếu.

Cát Lợi gạt đi nói:

- Chuyện này huynh chớ nói lại nữa ý ta đã quyết rồi!

Cát Lợi nói xong đẩy cửa trở về tư phòng. Chỉ còn Cảnh Thạc đứng lại trầm ngâm suy nghĩ.

Ngoài trời màn đêm cũng đã bao trùm Nam Sách từ lúc nào. Cát Lợi trở về tư phòng với tâm tư bề bộn. Đang toan mở cửa phòng thì bên trong có tiếng động lạ. Hắn lấy 1 hơi thở đẩy mạnh cửa xông vào.

Bên trong khung cảnh vô cùng lộn xộn. Một hắc y bịt mặt đang lục tìm một vật gì đó . Nghe thấy thanh âm liền thủ thế lui lại mấy thước.

Cát Lợi chĩa kiếm quát lớn:

- Đạo Trích to gan! Ngươi thật không biết trời cao đất dày dám vào trộm đồ của Bản tướng. Hôm nay ta phải dạy ngươi một bài học!

Hắc y kia vẫn bỏ ngoài tai mấy lời dọa dẫm của Cát Lợi. Đôi mắt chăm chú nhìn vào thanh kiếm trên tay hắn.

- Phá Sơn Đào Hải! Đỡ chiêu!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!