Lần ra ngoài này, Thanh Liên dẫn ta lên núi để thu thập độc trùng luyện cổ. Nàng ta gan lớn, hạng rắn độc rết rết gì cũng dám cầm trên tay đùa nghịch.
「Việt tỷ tỷ, tỷ sờ thử xem, mấy thứ nhỏ bé này thú vị lắm.」
Nhìn cái đầu tam giác kia, ta nuốt nước miếng, xua tay liên hồi: 「Đừng đừng, ta sợ mấy thứ này lắm.」
Thanh Liên "phì" một tiếng cười khẩy, trong mắt xẹt qua một tia khinh bỉ: 「Việt tỷ tỷ, tỷ cũng nhát gan quá rồi đấy. Thế này không được, để muội luyện gan cho tỷ.」
Nói đoạn, nàng ta bất thình lình quăng con rắn lên người ta. Cảm giác lạnh lẽo áp sát vào cổ, ta thét lên một tiếng kinh hoàng, sợ đến mức bò lăn bò càng, không biết vấp phải cái gì mà ngã sấp mặt xuống bùn.
Thanh Liên bị bộ dạng chật vật của ta chọc cho cười ha hả, hồi lâu mới nín được, nhặt con rắn độc trên người ta ném vào hũ.
Ta vẫn còn chưa hoàn hồn, suốt đoạn đường sau đó đều giữ khoảng cách không xa không gần với Thanh Liên, chỉ sợ nàng ta nhất thời hứng chí lại quăng thứ gì đó lên người mình.
Trời trong núi tối rất nhanh, từ xa vọng lại tiếng dã thú gầm rú lúc có lúc không. Ta có chút hoang mang, muốn kéo Thanh Liên xuống núi sớm.
Thanh Liên vỗ ngực: 「Sợ cái gì, võ công của muội lợi hại lắm. Việt tỷ tỷ yên tâm, muội sẽ bảo vệ tỷ.」
Miệng nói bảo vệ ta, nhưng Thanh Liên lại càng lúc càng đi nhanh phía trước. Cây cối trong núi rậm rạp, qua vài khúc quanh, bóng dáng nàng ta đã biến mất tăm. Ta sốt ruột, gào khản cả giọng gọi tên nàng ta nhưng không có hồi âm.
Màn đêm buông xuống, tiếng dã thú gầm gừ gần đó nghe rợn tóc gáy, ngọn đuốc trên tay chỉ còn lại một nửa, mắt cá chân bắt đầu đau âm ỉ. Thử đi quanh trong núi vài vòng, ta nhanh chóng nhận ra mình đã lạc đường.
Cho đến tận chính ngọ ngày hôm sau, ta mới thoát được xuống núi, lảo đảo chạy về nhà.
Cánh cổng sân đang khép hờ, những người bên trong hoàn toàn không phát hiện ra sự hiện diện của ta. Thanh Liên đang cúi đầu chịu sự trách mắng của chồng nàng ta, nhưng vẻ mặt lại có vẻ không phục chút nào.
Bùi Huyền bước ra khuyên can: 「Không phải lỗi của A Liên.」
「Chắc chắn là phu nhân nhà ta ham chơi, lần đầu lên núi thấy gì cũng hiếu kỳ.」
「Cứ mải nhìn đông ngó tây, chẳng biết từ lúc nào mới lạc mất A Liên thôi.」
Thanh Liên vốn đã thấy uất ức, nay được Bùi Huyền an ủi thì càng không kềm chế được nữa:
「Huynh còn chẳng bằng một đầu ngón tay của Bùi ca!」
「Biết thế này muội đã chọn Bùi ca rồi!」
Lời vừa thốt ra, một người ngạc nhiên, một người thì u ám sầu muộn. Ta đẩy mạnh cánh cổng, tiếng "két" chói tai phá tan bầu không khí im lặng. Mọi người đồng loạt quay đầu lại, nhìn thấy ta thì không khỏi kinh ngạc.
Thanh Liên là người lên tiếng trước, nàng ta cắn răng giậm chân, trách móc: 「Việt tỷ tỷ, tỷ chạy loạn đi đâu thế!」
「Muội đã dặn bao nhiêu lần là phải theo sát muội rồi cơ mà.」
「Tỷ không biết muội lo lắng cho tỷ thế nào đâu, muội cứ ngỡ tỷ đã xuống núi từ lâu rồi chứ!」
Bùi Huyền cũng nhíu mày thật sâu: 「A Liên sợ nàng quay lại không tìm thấy cô ấy, nên đã đứng đợi nàng ở chỗ cũ rất lâu, mãi nửa đêm mới về đến nhà.」
「Cô ấy đứng trên núi hứng gió lạnh nên bị cảm rồi, giờ vẫn còn đang ho đây này.」
Như để chứng minh cho lời chàng nói, Thanh Liên liền ho khẽ hai tiếng đầy đúng lúc, bộ dạng yếu đào tơ vô cùng.
Ta hiểu rõ ẩn ý trong lời chàng, chẳng qua là muốn ta phải xin lỗi Thanh Liên. Thế nhưng lúc này ta quá mệt mỏi, không còn sức lực để phân bua.
「A Huyền, ta muốn ngủ một lát.」
「Có chuyện gì tối nay hãy nói, được không?」 Ta nhìn chàng mỉm cười, trong mắt đầy vẻ khẩn khoản.
Bùi Huyền ngẩn ra một lúc, có chút không tình nguyện: 「Được rồi, tối nay nàng nhớ xin lỗi Thanh Liên một tiếng.」
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!