Ở nơi sơn cùng thủy tận này, sách là thứ vô cùng quý giá. Tôn tú tài duy nhất trong làng từng được đi học chính quy, nhà ông ta có vài cuốn sách nhưng lúc nào cũng khóa kỹ trong rương không cho ai chạm vào.
Một lần ta vô tình đụng tới, còn bị ông ta mắng xối xả, cầm chổi đuổi ra ngoài, từ đó không cho ta lại gần cửa nhà ông ta nửa bước.
Đại phu nghe vậy chỉ lắc đầu: "Nàng có thiện tâm, đưa cho nàng không tính là lãng phí."
Vài năm sau, cô ấy lại đi ngang qua Tú Châu. Hai cuốn y thư năm xưa cô ấy để lại cho ta đã sớm sờn rách cả mép, trang nào cũng dày đặc những dòng chú thích.
"Bài tập làm tốt lắm, coi như nàng đã qua bài kiểm tra." Cô ấy cười trêu chọc.
Trước khi đi, cô ấy lại tặng ta thêm vài cuốn y thư. Sau đó mỗi năm, cô ấy đều "có việc" đi ngang qua Tú Châu, thuận tiện kiểm tra xem bài tập của ta làm đến đâu rồi.
Sau khi giải đáp hết những khúc mắc ta tích tụ suốt một năm, cô ấy thuận tay nhét vào miệng ta một miếng bánh tổ đường trắng.
"Nghe nói người Tú Châu các nàng ngày Tết phải ăn loại bánh này."
"Đây là ta mua ở tiệm phía đông phố đấy, thế nào? Vị cũng được chứ?"
Trước khi rời đi, cô ấy lại để lại vài cuốn y thư: "Chăm chỉ đọc sách, sang năm ta lại tới kiểm tra nàng đấy."
Đến sang năm, cô ấy lại xách theo túi bánh ngọt đến cửa, lần này là loại bánh khác: "Ăn mãi một loại cũng ngán, đổi vị chút đi."
Ngày cô ấy đến không cố định, có khi là mùa xuân, có khi là mùa thu. Năm muộn nhất, mãi đến đêm giao thừa cô ấy mới lục đục tìm đến. Thế nhưng mỗi năm, cô ấy chưa từng vắng mặt.
Cứ như vậy năm này qua năm khác, giá sách của ta có thêm rất nhiều cuốn. Có cuốn là cô ấy để lại, có cuốn là tự ta chắt bóp tiền mua. Mỗi khi lật xem những cuốn y thư này, ta luôn không nhịn được mà thầm mong đợi.
Năm nay, khi nào cô ấy mới tới nhỉ?
Cho đến một năm, cô ấy không đến nữa. Mùa xuân, cô ấy không đến. Mùa thu lá rụng vàng úa, cô ấy cũng không đến.
Ta đợi mãi, đợi đến tận đêm giao thừa, cô ấy vẫn không xuất hiện. Gắng gượng đến ngày hôm sau, ta không đợi được nữa mà đi khắp nơi nghe ngóng.
"Nàng còn chưa biết sao?" Một kẻ thạo tin nhận của ta hai lượng bạc, lắc đầu cảm thán: "Từ đại phu chết ở Thanh Châu rồi."
Năm đó Thanh Châu có ôn dịch, cô ấy vẫn như mọi khi dấn thân vào cứu chữa, rồi bỏ mạng ở nơi đó.
Sau khi cô ấy đi, cuộc sống của ta không có quá nhiều thay đổi. Vẫn là ban ngày ăn cơm làm việc, buổi tối thắp đèn ôn tập y thư.
Chỉ là không còn ai giải đáp những vướng mắc trong lòng ta nữa. Ta cũng không còn mong chờ vào một ngày nào đó, cánh cổng sân nhà sẽ có người gõ nhịp.
Sau khi Từ đại phu mất, ta bắt đầu đi khắp nơi hành y. Không phải y thuật cao siêu gì, không bằng được đại phu chính quy bên ngoài, nhưng thắng ở chỗ giá rẻ, chỉ thu chút tiền thuốc men lẻ tẻ.
Bà con lối xóm có đau đầu sổ mũi ta chữa được, nhà ai bò không ăn cỏ, gà không đẻ trứng, ta cũng có thể giúp xem qua một chút.
Một buổi chiều tà, ta nhặt được Bùi Huyền đang hôn mê bất tỉnh bên bờ sông. Ta tất bật ngược xuôi suốt mấy ngày trời, cuối cùng cũng kéo được mạng chàng trở về.
Sau khi tỉnh lại, Bùi Huyền im lặng hồi lâu: 「Ơn cứu mạng không biết lấy gì báo đáp—」
Ta ngắt lời chàng: 「Không cần ngươi báo đáp.」
Ta học theo ngữ khí của Từ đại phu, suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: 「Nếu ngươi có tâm, lần sau gặp ai gặp nạn thì ra tay giúp đỡ họ là được rồi.」
Bùi Huyền hỏi ta có nỡ bỏ lại những tâm huyết đó không. Câu trả lời là:
Không.
Cả giá y thư đầy ắp, chuyển nhà dĩ nhiên không thể mang theo hết, thảo dược ngoài đồng cũng không thể nhổ lên mang theo dọc đường.
Sau khi nghĩ thông suốt, ta không còn đòi chuyển nhà nữa, nhưng trong lòng vẫn luôn nơm nớp lo sợ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!