Chương 1: (Vô Đề)

Lần đầu tiên người đó tìm đến cửa, gã ôm theo một thanh bảo kiếm hàn quang tỏa ra tứ phía, vừa mở miệng đã muốn phu quân ta thay gã đi giết một người.

Ta bị dọa cho giật mình, chẳng cần suy nghĩ liền từ chối ngay: "Phu quân ta không biết dùng kiếm, ngươi tìm nhầm người rồi."

Người đó bật cười, để lộ hàm răng trắng muốt: "Thanh Loan kiếm sứ lừng lẫy mà không biết dùng kiếm, đúng là chuyện lạ đời bậc nhất thiên hạ."

Trong lòng ta càng thêm nghi hoặc, nghi ngờ kẻ trước mắt này là một tên điên, toàn nói những lời mê sảng không đầu không đuôi. 

Bởi lẽ ta chưa từng nghe qua cái danh Thanh Loan kiếm sứ gì cả, và phu quân ta lại càng không liên quan gì đến mấy thứ đó.

Chàng là một thư sinh trói gà không chặt, năm đó lên kinh ứng thí không may trượt chân rơi xuống dòng nước xiết. Vừa vặn lúc đó ta đang giặt áo bên bờ sông, một tay vớt chàng lên.

Trai chưa vợ nương chưa chồng, lại thêm cái danh nghĩa "ơn cứu mạng lấy thân đền đáp", hai người cứ thế hồ đồ mà thành thân.

Ta giải thích như vậy, nhưng người kia nghe xong lại cười ha hả.

"Bao nhiêu năm qua ngươi đều bị hắn lừa gạt, đúng là làm khó cho ngươi rồi."

Gã nói cho ta biết, phu quân ta không phải là hạng văn nhược thư sinh gì cả. Chàng là lưỡi kiếm sắc bén nhất giang hồ, là truyền nhân lừng lẫy của phái Thương Lan, cùng môn phái với yêu nữ Thanh Liên. 

Hai người là thanh mai trúc mã, tình nghĩa thâm sâu, một người là đoan phương quân tử chính đạo võ lâm, một người là yêu nữ ma đạo xảo quyệt quái dị.

Thanh Liên gây họa ở phía trước, Bùi Huyền sẽ ở phía sau dọn dẹp bãi chiến trường, bao nhiêu năm qua, người trong giang hồ đã quen với cặp đôi kỳ lạ này. 

Cho đến một ngày, Thanh Liên vì muốn đoạt đao Long Tước mà giết sạch không chừa một ai ở chùa Thanh Vân.

Chuyện này vừa xảy ra, võ lâm chấn động phẫn nộ. Thanh Liên tội nghiệt tày trời, chỉ có thể lấy máu trả nợ máu.

Để bảo vệ người trong lòng, Bùi Huyền đã tử chiến với sự vây công của các đại môn phái, toàn thân đầy thương tích cũng không chịu lùi bước nửa bước. Giữa lúc hai bên đang giằng co không dứt, đại sư Nhiên Đăng đã ra mặt hòa giải.

Bùi Huyền thay Thanh Liên chuộc lỗi, cam tâm chịu nhận tám mươi thiền trượng, bẻ gãy bội kiếm Thanh Loan, thề rằng đời này sẽ không bước chân vào giang hồ nữa. 

Từ đó chàng không còn là Thanh Loan kiếm sứ danh tiếng lẫy lừng, cũng sẽ không vì bất kỳ ai mà rút kiếm thêm lần nào. Nếu vi phạm lời thề này, người trong giang hồ sẽ đào lại nợ cũ, một lần nữa dấy lên cuộc vây quét đối với Thanh Liên.

Nghe đến đây, đầu óc ta đã có chút mụ mị. Bởi vì Bùi Huyền trong miệng người đó và Bùi Huyền mà ta quen biết hoàn toàn là hai người khác nhau.

Bùi Huyền mà ta biết tính tình cẩn trọng, không thích rước họa vào thân, quen nhau bao nhiêu năm chưa từng thấy chàng vì ai mà ra mặt. 

Ngay cả ngày hôm đó ta bị đám lưu manh đầu đường buông lời trêu ghẹo, ta tức giận đùng đùng muốn xông tới đòi một lẽ phải, Bùi Huyền chỉ giữ ta lại, uyển chuyển khuyên can: "Thôi bỏ đi, không cần chấp nhặt với lũ vô lại này làm gì."

"Nếu vì tranh chấp miệng lưỡi mà phải đổ máu, thì thật là không đáng chút nào."

Người như vậy, cũng sẽ vì hồng nhan mà nổi giận lôi đình, tử chiến không lùi sao?

Trong lúc thẩn thờ, Bùi Huyền vén rèm bước vào, trên tay còn xách một giỏ rau.

"A Hành, hôm nay trên phố có bán rau hương xuân tươi ngon lắm, năm đồng một bó."

"Ta mua một bó lớn về đây, trưa nay chúng ta ăn món trứng xào hương xuân, chẳng phải nàng nói..."

Lời nói mới được phân nửa, Bùi Huyền đột ngột im bặt. Chỉ vì chàng vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy người đang ngồi trong góc phòng.

Người đó rõ ràng cực kỳ quen thuộc với chàng, giơ tay vẫy vẫy vài cái coi như chào hỏi.

Bùi Huyền mím môi, mặt lạnh như sương: "Sao ngươi lại tới đây."

Người đó không lên tiếng, phất tay một cái, một thanh kiếm xé gió lao thẳng vào chính diện khuôn mặt chàng, Bùi Huyền mắt cũng không chớp, tiện tay chộp lấy.

"Kiếm sứ đại nhân thân thủ vẫn không giảm sút năm xưa." Người đó khẽ cười: "Như vậy thì ta yên tâm rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!