Chương 8: (Vô Đề)

"XX đại nhân mở thư như gặp mặt:

Vừa rời đi không bao lâu đã không thể chờ đợi mà viết thư cho em, anh thật

hối hận lúc rời đi không có lập tức giúp lắp đặt điện thoại trong nhà,

hiện tại thì hay rồi, chỉ có thể viết thư tán gẫu để an ủi, một năm này, thật là quá dài, tuy rằng không hiểu rõ rốt cuộc là em muốn làm chuyện

gì, nhưng mà anh tin tưởng nhất định là em có chuyện cần làm mới có thể

từ chối rời đi với anh, chỉ là rất nhanh sẽ tới Quốc Khánh rồi, anh sẽ

tới thăm em, gởi cùng với thư là vài cuốn sách cho em, anh nghĩ sẽ có

ích đối với em." Viết thư đối với người của mười mấy năm sau mà nói thật sự là rất hiếm lạ, cùng với ngành điện tử triển khai thì Hồng Nhạn (thư từ) đưa tình gần như có lẽ đã thành một danh từ thay thế, nhưng cũng là có một thể nghiệm mới đối với Diệp Bội và Diêu Cẩn.

Hai từ XX mở đầu này, Diệp Bội rất rõ ràng trong đó là có ý gì, cũng biết thật ra

thì ở trong lòng Diêu Cẩn còn có rất nhiều lời không nói ra, nhưng thư

từ này dù sao cũng không an toàn, cho nên mấy lời như vậy cũng bình

thường, việc Diêu Cẩn gửi tới sách mới thật sự khiến Diệp Bội cảm thấy

hứng thú.

Một quyển bảng chữ mẫu, một quyển tiểu thuyết, còn có

một quyển sách về kinh tế hiện tại, ý nghĩa của bảng chữ mẫu có lẽ là để Diệp Bội luyện chữ thật giỏi, về ý nghĩa của quyển sách kinh tế kia thì cô cũng hiểu rõ, đương nhiên tiền bạc này đôi khi có thể có tác dụng

rất quan trọng, nhưng mà tiểu thuyết, Diệp Bội nhìn quyển Tiểu Thuyết Võ Hiệp kia cho dù ở đời sau cũng rất nổi danh, nghĩ chẳng lẽ Diêu Cẩn có ý là bảo cô viết tiểu thuyết?

Nói thật thì kiến thức lớp một tiểu học lại vô cùng đơn giản đối với Diệp Bội, đơn giản đến mức vừa đến giờ học cô lại không có chuyện làm, chỉ có thể ngồi ngẩn người ở chỗ đó,

nhưng mà cô lại không thể quá nổi bật, như vậy có rãnh thì viết một chút tiểu thuyết cũng là một lựa chọn tốt.

Mở ra giấy viết thư, Diệp

Bội viết về suy nghĩ của mình còn có mờ mịt bày tỏ nguyên nhân mình ở

lại chỗ này, nhưng cũng không thể nói quá rõ ràng,

nếu không bị người cho là yêu quái sẽ không tốt,

sau khi viết xong cô bèn dán tem rồi bỏ thư vào hòm thư chuyên dụng.

"Bội Bội, có muốn đi chơi dây thun chung hay không?"

Diệp Bội gật đầu cười, tuy là mình cũng không muốn lãng phí quá nhiều thời

gian, nhưng thỉnh thoảng rèn luyện thân thể cũng cần thiết, bằng không

chờ sau này thể năng cơ thể giảm xuống sẽ không tốt, ngoại trừ chơi với

những bạn học nhỏ này thì cô còn sẽ cố định chạy vòng sân thể dục, quan

trọng nhất của con người là làm cho thân thể mình khỏe mạnh.

Cách chơi dây thun vừa đơn giản cũng có phức tạp, đối với Diệp Bội mà nói

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!