Editor: trang bubble ^^
Khi Diệp Bội thấy Trang Ninh, Trang Ninh cũng tương tự thấy được Diệp Bội, lúc này Trang Ninh đứng ở trong đám người, trên mặt mang theo nụ cười hoàn mỹ và đáng yêu, trên người mặc váy bồng bồng màu trắng, trên đầu chải kiểu tóc đáng yêu. Phải nói có gì khác biệt vậy cũng chỉ có thể nói là ánh mắt của cô ta thôi, ánh mắt chứa oán độc hoàn toàn khác biệt với toàn thân cô.
Diệp Bội cứ nhìn Trang Ninh từng bước một đi tới phía của bọn họ như vậy, ở chỗ cách một bước ngắn thì ngừng lại: "Chị, tôi thật sự là rất chán ghét chị đấy." Nghiêng đầu một chút, Trang Ninh nói ra những lời này, sau khi nói xong thì vẫn mím miệng.
Trang Ninh như vậy khiến Diệp Bội không rét mà run: "Tại sao phải chán ghét tôi, tôi tự hỏi cũng không làm chuyện gì thật có lỗi với cô." Đối thoại với Trang Ninh, nhưng tay Diệp Bội lại không rời khỏi người bên cạnh.
Ánh mắt Trang Ninh lứơt về phía hai người Diệp Bội và Diêu Cẩn nắm lấy tay nhau, nụ cười sâu hơn: "Chị xem một chút, đã đến lúc này mà tay của các người lại còn không tách ra. Bàn về thông minh tôi thông minh hơn so với chị, bàn về xinh đẹp tôi đẹp hơn chị, bàn về tuổi tác tôi cũng nhỏ hơn chị, tại sao lại là chị chứ?" Lúc Trang Ninh vừa nói câu nói sau cùng chính là cố ý tăng thêm âm thanh chữ chị kia, giống như là âm thanh lướt tới từ chỗ rất xa.
"Vấn đề này tôi nghĩ tôi sẽ càng có quyền lên tiếng hơn so với Bội Bội." Diêu Cẩn đột nhiên lên tiếng, cười nhìn Trang Ninh, "Nói thật, cô nói cũng đúng, Bội Bội cũng có thể không sánh bằng cô trên nhiều khía cạnh, chỉ riêng có một điểm cô không bằng cô ấy, cô muốn biết không?"
Lời nói của Diêu Cẩn không thể nghi ngờ là một điểm mà trong lòng Trang Ninh muốn biết nhất, vì vậy sau khi nghe lời Diêu Cẩn nói vội vàng gật đầu một cái: "Dĩ nhiên, em nghĩ điểm này rất nhiều năm."
"A, thật ra thì cũng không phải là chuyện gì rất quan trọng, tuy rằng có lúc tình yêu là không có lý do, nhưng tôi dám cam đoan Bội Bội có thể vì tôi làm bất cứ chuyện gì, tôi cũng có thể vì cô ấy làm bất cứ chuyện gì, điểm này thì cô không làm được." Trang Ninh hôm nay, Trang Ninh đời trước, mặc kệ người nào đều đặc biệt khó giải quyết, mà tình huống thật ở đời trước chỉ là nửa câu phía trước mà thôi, chẳng qua hiện tại có thêm một điều phía sau kia.
"Em cũng có thể vì anh làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần cô ta có thể làm được thì em có thể làm được." Trang Ninh chỉ vào Diệp Bội, mặt mày toàn là bất mãn.
Đối mặt Trang Ninh cố tình gây sự, Diêu Cẩn chỉ lắc đầu một cái, cũng không muốn nói cái gì, nói chuyện với một kẻ điên hoặc là nói người sắp biến thành kẻ điên hoàn toàn là nói không thông.
"Bội Bội," Diêu Cẩn cúi đầu nhìn Diệp Bội, "Chúng ta đi thôi."
"Đứng lại," Trang Ninh gọi hai người lại, "Các người không được đi, nói rõ cho tôi, bằng không...... Bằng không......"
Không có đe doạ thực tế, vốn cũng sẽ không có người để ý, cuối cùng hai người Diệp Bội và Diêu Cẩn vẫn rời đi.
Trang Ninh đứng tại chỗ nhìn hai người đã rời đi, trong mắt hận ý sâu hơn, bèn lấy điện thoại di động ra gọi một cú điện thoại: "Alô, các người làm cho tôi một chuyện, bắt hai người, đúng, không nên hỏi nhiều, bảo các người làm thì đi làm đi."
Bên kia, trên mặt hai người vừa mới rời đi không hẹn mà cùng hiện lên mệt mỏi.
---
-------- đường phân cách --- --------
Trong một căn nhà bỏ hoang chất đầy hàng hóa, ánh sáng mặt trời loang lỗ chiếu vào từ chỗ cửa sổ có chút vỡ tan, có thể thấy một cô gái mười lăm, mười sáu tuổi nằm trên mặt đất, có điều do đang bị tóc thật dài chặn lại, bởi vậy cũng không thấy rõ bộ dạng cô gái này.
"Ào", một chậu nước lạnh lẽo giội đến trên người nữ sinh trên đất, có lẽ là lập tức bị kích thích quá lớn, nữ sinh giẫy giụa tỉnh lại.
"Tỉnh rồi à" Bên tai đột nhiên truyền đến một giọng nói dịu dàng, nếu như nghe giọng nói thì có thể sẽ cho rằng người này là một người vô cùng dịu dàng, dĩ nhiên, nếu như sau khi nghe trực tiếp những lời này thì cũng sẽ hiểu người này cũng không phải là dịu dàng như tưởng tượng vậy, "Tao còn tưởng rằng mày chết rồi đấy."
Người nằm trên đất cắn răng: "Coi như cô chết tôi cũng sẽ không chết, Diêu Cẩn đâu rồi, cô mang anh ấy đi đâu?" Người này dĩ nhiên là Diệp Bội, ngày đó hai người cô và Diêu Cẩn về nhà, nhưng vào lúc sắp về đến nhà thì bị người đánh ngất, cho dù hiện tại mới vừa tỉnh, Diệp Bội cũng biết người bắt bọn họ là ai.
"Thật đúng là thân thiết đấy." Trang Ninh đi tới bên cạnh Diệp Bội, nửa ngồi nửa quỳ, nắm tóc Diệp Bội, để cho Diệp Bội nhìn cô, "Không phải mày cảm thấy bản thân cũng tự thân khó bảo toàn ư, sao còn có tâm tình lo lắng anh ấy chứ?" Một tay Trang Ninh nắm tóc Diệp Bội, một tay khác chống cằm, trừng mắt nhìn giống như cố gắng tự hỏi gì đó.
Diệp Bội nhìn Trang Ninh một chút, lại phát hiện người ở trước mắt này hình như thật sự đang suy tư, cau mày nói: "Tôi lo lắng anh ấy mới là bình thường, nếu tôi không lo lắng mới là không bình thường đấy. Trang Ninh, cô không cần phải giả bộ đần như vậy, giống như theo lời cô nói, bàn về thông minh thì tôi không sánh bằng cô."
"Đúng không, mày cũng nói như vậy." Trang Ninh bĩu môi, sức nặng trên tay lại tăng thêm, giống như muốn kéo tất cả tóc Diệp Bội xuống, "Tao đã nói rồi, mày lại không có thông minh như tao, sao anh Diêu chỉ thích mày chứ."
"Xít......" Giống như tay đứt ruột xót, tóc bị kéo đau đớn cũng không phải giống như nhau, Diệp Bội rên rỉ đau đớn lên tiếng vẫn không kềm hãm được phát ra.
"Ôi chao, làm đau mày à, thật sự là xin lỗi rồi, không phải tao cố ý. Mày cũng biết tao còn nhỏ cho nên động tác trên tay sẽ không nặng không nhẹ, nhưng tao có thể khẳng định tao tuyệt đối không phải cố ý." Áy náy của Trang Ninh là đạt tới trong mắt thật, dĩ nhiên, nếu như tay của cô ta cũng có thể theo ý nghĩ của cô ta mà buông tay thì không còn gì tốt hơn rồi.
Nhưng đối với Diệp Bội mà nói, những đau đớn này cũng không phải là một chút chỗ tốt cũng không có, ít nhất để cho cô bởi vì vừa mới tỉnh lại đầu còn có chút mơ hồ trở nên tỉnh táo hơn nhiều. Về phần Trang Ninh sẽ không bỏ qua cho cô, độ khả năng của chuyện này thật sự chính là nhỏ nữa nhưng mà…
Chớp mắt như vậy, động tác trên tay Trang Ninh lại trở nên nặng nề, Diệp Bội cũng bởi vì sức mạnh này mà đầu ngẩng cao hơn, nhìn trên mặt Trang Ninh và động tác của cô ta hoàn toàn khác với vẻ mặt, Diệp Bội chỉ cảm thấy rất thú vị: "Trang Ninh, có người từng nói cho cô kỹ thuật diễn của cô thật sự rất tốt hay không, đúng rồi, tôi có người quen là người tham gia diễn kịch, giới thiệu cô qua có lẽ cô ấy sẽ rất vui vẻ, có một nhân vật cô nhất định có thể nắm bắt rất dễ dàng, thậm chí hoàn toàn là bản sắc biểu diễn."
"Nhân vật gì?" Tâm trí sâu sắc hơn, Trang Ninh cũng là một cô gái nhỏ mười mấy tuổi, nhưng hiện tại Diệp Bội còn đang dưới tay của cô ta, vì vậy cô ta cũng biểu hiện ra lòng hiếu kỳ thích hợp.
Thấy Trang Ninh bị lời mình nói nổi lên lòng hiếu kỳ, Diệp Bội cười lạnh: "Nhân vật nữ phụ ác độc đấy, còn là một loại nhân vật trong ngoài không như nhau đó, đối với cô mà nói lại thích hợp hết mức rồi, thậm chí cô còn có thể thử một chút nhân vật Thánh mẫu Bạch Liên hoa biến thân nữ phụ tà ác."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!