Editor: trang bubble
Sân bay thành phố H, giữa không trung máy bay đến đến đi đi xem ra đặc biệt đồ sộ, tuy là không bằng máy bay đời sau, nhưng nếu chỉ là nhìn từ thời đại này cũng coi như là rất tốt.
Người quanh đi quẩn lại đều chỉ mặc quần áo hết sức đơn giản, dù là nhìn về từ màu sắc hay là từ kiểu dáng, đây sợ rằng đối với phần lớn người cũng chỉ là liếc qua một cái coi như xong, nhưng nhìn ở trong mắt người tâm quyết thì đây chính là cơ hội buôn bán.
"Mẹ." Nam sinh nhỏ lôi kéo vạt áo người phụ nữ bên cạnh, "Mẹ có thể đừng khoa trương như vậy hay không?"
"Khoa trương cái gì?" Người phụ nữ bèn đưa tay vỗ một cái ở trên đầu nam sinh nhỏ, "Thật là cô dâu của con tới, mẹ sốt ruột thay con không được sao?" Lời này nghe vào trong tai người đi qua chung quanh cũng chỉ cười cười, ai có thể biết lời của hai người kia nói cũng coi là lời thật.
"Được rồi, mẹ." Nam sinh nhỏ đẩy người phụ nữ ngồi ở trên ghế bên cạnh, "Mẹ vẫn là ngồi xuống nghỉ ngơi đi, con nhìn, máy bay vừa đến con sẽ nói cho mẹ biết." Không biết vì sao, thái độ của nam sinh nhỏ thoạt nhìn đặc biệt chín chắn, lại không giống như là vẻ mặt nên có ở độ tuổi này của cậu.
Cũng không biết qua bao lâu, lại một chiếc máy bay đáp xuống đất an toàn, hành khách này nối tiếp hành khách kia ngay ngắn trật tự đi ra, rớt ở cuối cùng là ba người lớn và ba đứa bé.
Vốn gấp gáp, nam sinh nhỏ và mẹ của cậu cũng đứng lên, cùng đi qua.
"Bội Bội, em đã đến rồi." Nam sinh nhỏ đi tới trước mặt một nữ sinh nhỏ, khóe miệng lộ ra nụ cười dịu dàng, trong mắt toàn là cưng chiều.
"Dạ, Diêu Cẩn, em tới rồi, sau này sẽ không đi nữa." Tuy là vừa mới xuống máy bay hơi mệt, nhưng thấy người đến, trong lòng vui sướng vẫn lấn át mệt mỏi. Diệp Bội cảm thấy bây giờ có lẽ mới là bắt đầu cuộc sống mới.
"Thật tốt." Diêu Cẩn giơ tay ôm chặt lấy Diệp Bội, trong đó một tay để ở trên đầu Diệp Bội, giống như là tạo thành một vòng bảo hộ tự nhiên, khe khẽ mở miệng ở bên tai Diệp Bội, "Sau này dù em muốn làm gì anh cũng sẽ ủng hộ, cho dù em muốn làm sâu gạo cũng vậy. Đời trước để cho em chịu khổ với anh, đời này anh tuyệt đối sẽ không để em lại đi theo anh chịu khổ nữa."
"Ừ, em tin anh." Giọng Diệp Bội nghẹn ngào, có lẽ cũng nên để Diêu Cẩn đảm nhiệm làm đấng mày râu rồi.
--- ------
--- đường phân cách thời gian --- ------ --------
Thời gian thật nhanh, trong nháy mắt đã qua bảy năm rồi, Diệp Bội cũng trở thành thiếu nữ mười sáu tuổi. Mà ở trong bảy năm này cũng xảy ra rất nhiều việc, nói ví dụ như cô út Diệp ly hôn với dượng út của Diệp Bội không bao lâu thì anh ta lại kết hôn, nhưng bởi vì tài sản bị cô út Diệp cầm đi một phần, cho nên cuộc sống của bọn họ cũng không khá lắm.
Lại nói ví dụ như em gái của Diệp Bội bị một cơn bệnh nặng như đời trước vậy, nhưng khi đó nhà Diệp Bội cũng không tính là nghèo khó, cho nên cũng không có nhờ vả người khác khắp nơi, vay tiền khắp nơi giống như đời trước.
Mẹ Diệp và mẹ Diêu cùng nhau hợp tác mở ra một công ty trang phục, buôn bán không tệ. Cô út Diệp lại mở ra nhà ăn dây chuyền, cũng tìm được mùa xuân thứ hai.
Ba Diệp mở một xưởng đồ gia dụng, tuy rằng trên phương diện làm ăn không coi là vô cùng tốt, nhưng vẫn có thể sinh tồn cũng có để lại tiền dư, trong lúc này còn thuận tiện giúp đỡ một nhà chú hai Diệp một chút, cho dù người một nhà bọn họ vẫn rất keo kiệt.
Con đường làm quan của dượng cả Diệp Bội cũng khá hơn so với đời trước. Hiện tại ông cũng là người đứng đầu thành phố rồi, tuy rằng cũng không ở thành phố H mà là ở thành phố S.
Hết thảy tất cả đều phát triển về phía chỗ tốt, nhưng chuyện cũng chưa kết thúc, có một số chuyện đời trước nên xảy ra cho tới bây giờ còn chưa có xảy ra, "Thanh mai trúc mã" nào đấy của Diêu Cẩn vẫn chưa bị giải quyết.
Lớp mười một ban 9.
"Này, họ Diệp, giúp tớ lấy sách tới." Trên mặt người nói chuyện trang điểm nhạt, mặc trên người là quần áo lưu hành nhất hiện nay, trong đó giá tiền cũng không phải người bình thường có thể chịu nổi. Nói tóm lại chính là một nhân vật đại tiểu thư tầm thường.
Diệp Bội mang mắt kính gọng đen, trên tay đang cầm một quyển sách vừa đọc vừa đi qua từ bên cạnh nữ sinh, một câu cũng không nói nhiều, giống như hoàn toàn không có nghe lời nói mới rồi của nữ sinh.
Nữ sinh hừ lạnh một tiếng, đưa chân ra chính là định ngăn cản Diệp Bội, nhưng sự thật hiển nhiên cũng không như cô ta dự đoán, Diệp Bội nhấc chân bèn đạp lên.
"A......" Nữ sinh kêu thảm một tiếng, giọng kêu lên, "Diệp Bội là cậu cố ý!"
Lúc này Diệp Bội mới giống như lấy lại tinh thần từ trong sách, trên mặt có áy náy: "Xin lỗi, tớ không phải cố ý, tớ không có nhìn thấy." Sau khi nói xong vẻ mặt còn hơi nghi ngờ, "Tại sao chân của cậu lại xuất hiện ở nơi này?" Không có ai phát hiện mắt cô giấu ở dưới mắt kính gọng đen cũng không có bất kỳ khác thường nào.
Có lẽ là vẻ mặt Diệp Bội có tính chất mê hoặc quá mức, bạn học chung quanh cũng giải thích thay Diệp Bội: "Trang Ninh, mới vừa rồi rõ ràng là cậu đưa chân ra, sao cậu lại vu khống buộc tội chứ?"
Người được kêu là Trang Ninh thoáng cái lại tức giận: "Cái gì chứ, chuyện liên quan gì tới tớ, rõ ràng là lỗi của Diệp Bội, là cậu ấy đạp chân của tớ các cậu còn nói là lỗi của tớ, tức chết tớ rồi." Vừa nói ánh mắt của Trang Ninh đã ươn ướt, giống như chẳng mấy chốc sẽ có nước mắt rơi xuống từ trong đôi mắt. Loại bộ dạng lã chã chực khóc này cho dù là ai thấy cũng không đành lòng chỉ trích cô ấy.
Diệp Bội nâng khung kiếng, cũng biết là kết quả như thế, cô tới thành phố H đã bảy năm rồi, cô cũng đã hiểu Trang Ninh rất rõ rồi. Đây chính là chỗ lợi hại của cô ta, để cho lúc mọi người thấy cô ta đều không đành lòng tiếp tục nói cô ta. Đây cũng là nguyên nhân tại sao Diệp Bội không muốn xung đột chính diện với cô ta.
Không sai, Trang Ninh chính là người gọi là "Thanh mai trúc mã" của Diêu Cẩn. Kiếp trước cô không biết Trang Ninh, khi đó bởi vì lúc gặp phải nhà họ Trang đã hoàn toàn xích mích với nhà họ Diêu, sau đó lúc gặp lại mới phát hiện quả nhiên là bản lĩnh không giống nhau. Trang Ninh tuyệt đối là phái kỹ xảo biểu diễn tự nhiên, dù là khóc hay cười hay là làm bộ đáng yêu cũng không có cảm giác không hài hoà chút nào, chỉ cảm thấy rất chân thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!